watch sexy videos at nza-vids!

Tuyển tập phim sex phá trinh hay nhất
Phim Sex làm tình cực mạnh của nữ sinh HN
*
Tuyện tình yêu tuổi teen, Truyện tình yêu lãng mạn, Truyện tình yêu cảm động nhất

Thưa thầy... em yêu anh (phần 25)

Tôi choáng váng khi con em họ chỉ tay vào thau áo sơ mi, toàn bộ nước trong thau lẫn cái áo đã biến thành màu xanh tím. Tôi quay qua nó mắt trợn ngược: “Sao không ngâm áo của mày riêng hả? Hư cái áo của thầy tao rồi. Thấy không?”. Con nhóc nhìn tôi run lên như cầy sấy, nó mếu máo: “Em đâu biết. Em nghĩ áo áo này đã ngâm mấy đợt rồi nên không ra màu. Trong chậu còn dư chỗ nên em ngâm chung cho tiết kiệm.” Tôi hét nạt lớn vào mặt nó: “Tiết kiệm cái đầu mày.Tao đập chết ngắc bây giờ. Lười vừa chứ. Nội cái nghĩ của mày thôi cũng hại tao rồi. Mày làm mà tao lại chịu là sao? Cái áo này hàng hiệu cao cấp đấy. Tao lấy tiền đâu ra đền cho ổng đây?”
Con em họ tôi luôn miệng rối rít xin lỗi nhưng trước sau gì chuyện cũng đã rồi. Bắt nó đền thì nó không đủ tiền, còn méc mẹ nó thì nó chết đòn. Tôi lại không muốn như vậy. Rốt cuộc tôi tặng nó mấy cú vào đầu và mấy cái đá đít. Bất cứ khi nào em họ tôi qua nhà tôi ở nhờ lúc mẹ nó đi công tác là tôi lại khốn đốn vì tính ẩu tả của nó.

20061213201953485.jpg

Sau khi giặt, xả, vò, dặm. Cái áo của Sinh vẫn không khá hơn lên, nó từ màu xanh da trời nhạt đã chuyển sang màu xanh tím. Một cái màu tôi cho là khá đẹp nhưng nghĩ đến cảnh tượng Sinh nổi khùng lên thì thật sự không đẹp tí nào.
Tôi ngồi nhìn cái áo phơi trên dây sào trong sân mà thở dài, làm sao đây? Cái áo ấy giá những triệu bạc chứ ít ỏi gì (hiệu Piere Cardin nữa chứ. Khi nhớ lại chuyện này, tôi bỗng nghĩ lại sao ngày đó tôi không đi theo ngành ngoại ngữ nhỉ? Đi dạy giàu thế cơ mà.)
Tôi nghe tiếng Trâm, lao xao từ nhà trước (vì nhà trước là của nội tôi, nhà tôi ở trong khuôn viên nhà nội. Nhà nội tôi rất rộng, chỉ riêng khoảnh sân sau thôi cũng đã đủ chứa nhà tôi và chú tôi) Nó lần mò vô nhà sau tìm tôi. Miệng cười toe toét khi thấy tôi ngồi thừ trên bậc cửa nhìn cái áo. Nó hỏi: “Sao hôm qua mày với “chàng” làm gì?” Tôi nhìn nó nhoẻn cười (nhe răng đau khổ thì đúng hơn) rồi tuôn một hơi: “Hôm qua, khi chở tao về.Trên đường gió lạnh. Sinh cho tao mượn áo mặc. Tao giặt áo, định hôm sau trả cho ổng. Nhưng kết quả là như thế này.” Vừa nói tôi vừa chỉ lên cái áo sơ mi “màu xanh tím lãng mạn” đang tung bay trong gió. Trâm nhìn cái áo giả bộ trầm trồ: “ Áo đẹp. Mà tao nhớ là màu của nó đâu phải màu này. Nó màu xanh blue mà.”
“Thì vấn đề là ở chỗ đó đó. Con em quý hóa của tao đã ngâm cái áo thun màu hồng dụ của nó vào chung chậu áo để “tiết kiệm xà bông cộng sức lực” Trả lời mà mặt tôi nhăn lại như khỉ ăn ớt. Tôi cũng tiếp luôn: “Cái áo giá khoảng trăm mấy hai trăm, tao còn dụ tụi trường mình design kiếm tiền đền được. Như cái này, thôi! Chắc là bỏ đi biệt xứ. Piere Cadin không có cửa dưới năm trăm. Giờ mà bắt con em họ tao xin tiền mẹ nó đền chắc chắn là phải đi cướp nhà băng.”- Trâm nhìn tôi đầy ái ngại. Nó lắc đầu tặc lưỡi và cũng thừ người ngồi trên bậc cửa ngắm cái áo đang vô tư phất phơ trên dây kẽm….
Chiều thứ hai, tôi đến trường mang theo cái bọc áo đã gói kĩ. Đi vào lớp học mà tôi tưởng mình đi săn hổ, tim đập còn hơn trống trận. Trước sau gì cũng phải thú thiệt với Sinh, lúc đó cho ổng muốn “chém giết” gì thì tùy. Đúng là mũi dại lái chịu đòn.Tội tôi quá.
Sau giờ học tôi đưa cái bọc áo cho Sinh. Ấp úng: “Thưa thầy… em…xin… lỗi về cái áo. Đó là tai nạn. Em muốn… đền lắm… nhưng… Thôi, thầy muốn “chém giết” gì em cũng được.”. Anh nhìn tôi rồi bóc cái áo ra khỏi bọc giơ cái áo soi dưới ánh đèn. Còn tôi đứng đó cúi đầu, môi bặm lại, tay đan chéo vào nhau hồi hộp chờ kết quả. Sinh xem xong cái áo và gấp cẩn thận cho lại vào bọc. Anh ngồi dựa lưng vào thành ghế, tháo mắt kiếng ra, tay bắt lên giữa trán rồi vuốt dài xuống mặt thở dài. Anh quay qua tôi bảo: “Trước mắt, tôi không biết xử sao bây giờ. Giờ vui lòng xuống phòng giáo viên lấy dùm tôi ly nước trà. Bỗng dưng thèm trà quá. Tôi sẽ suy nghĩ về hình phạt cho em trong khi đang chấm bài kiểm tra ban nãy…”
Thế là tôi theo lời anh lóc cóc đi xuống phòng giáo viên rót dùm anh một ly trà và mang lên. Tới nơi thì anh lại bảo: “Tôi quên chưa nói với em là tôi không thích uống trà nguội. Xuống lấy trà nóng cho tôi nhé. Cám ơn”. Tôi lại phải trở xuống dưới rót cho anh ly trà nóng bưng lên. Lên tới nơi anh nhận lấy. Uống hết rồi lại bảo tôi: “ Rót dùm ly nữa nhé.”
Một lần nữa tôi lại phải đi xuống rồi lại đi lên đưa anh ly trà. Thì Sinh xua tay: “ Trời …sao nóng quá vậy. Lúc này được uống ly trà đá thì hay quá. Em không phiền đấy chứ. Đổi trà đá đi. Cám ơn”. Lúc này thì tính kiên nhẫn của tôi bắt đầu vơi, nhưng cũng cố bấm bụng đi xuống mang lên ly trà đá cho anh.
Vừa nhác thấy tôi cùng với ly trà đá, anh vội chìa tay cầm lấy nhưng rồi lại nhăn mặt: “ Đá tan hết rồi. Uống ngán lắm. Thôi cho tôi ly trà nguội như hồi đầu tiên đi.”
Tuy trong bụng rất tức nhưng do nghĩ về chuyện cái áo thì tôi lại trở xuống một lần nữa. Trong bụng bắt đầu hầm hầm.
Tôi đặt ly trà lên bàn cái cộp, Sinh đang chấm bài, anh ngó lên và mỉm cười: “Cám ơn. Tôi chưa thấy ai dễ thương như em.” Gì hả ông thầy quỷ dữ? Đang cố tình. Ai chả biết ông đang lợi dụng chuyện tôi làm hư cái áo mà hành hạ tôi. Dù sao thì tôi cũng lỡ hứa là muốn chém muốn giết tôi sao thì tùy, nên tôi cố chịu đựng đấy.

HNHLIN2.jpg

Lại còn cười đểu, dê ̃thương ha?
Thấy anh chấm đến bài của tôi, tôi bèn mon men, nhoẻn cười hỏi ướm anh: “Thầy. Bài của em nè. Thầy chấm nhiêu dạ?”, anh đáp gọn bâng: “Dĩ nhiên là zero.”
Tôi chưng hửng: “Sao lại zero? Em làm bài đúng mà”. Anh vẫn thản nhiên: “ Thì đâu có gì sai đâu. Nhưng nhớ chuyện cái áo, xót ruột. Thấy ghét! Cho điểm không vậy đó.”.
Tôi mỉm cười với anh một cách rất dễ thương: “Không phải chứ? Thầy muốn cốc đầu, hay đì em, em cũng chịu. Nhưng mà bài kiểm tra có thể cho điểm tối đa không?”. Sinh không ngẩng lên, đáp cộc lốc: “Không.”
Tôi đập hai tay lên bàn anh: “Thầy đúng là ác quỷ. Sao thầy ác thế? Em đã lấy trà cho thầy, năn nỉ thầy nhỏ nhẹ. Thầy vuốt mặt cũng phải nể mũi chứ?” Vừa lúc đó anh ngước lên nghiến răng đưa tay nhéo mũi mạnh mũi tôi: “Ừ nể mũi lắm nè...”. Tôi la oai oái nhưng anh vẫn không nhẹ tay, luôn miệng nói: “Có xin lỗi không?”. Tôi dĩ nhiên vẫn cứng đầu: “Xin lỗi là một chuyện. Nhưng sự thật thầy vẫn là ác quỷ. Bỏ em ra. Thầy nên nhớ tính mạng cái ipod của thầy nằm trong tay em.”
“ Lại còn chuyện đó nữa. Em đang đe dọa tôi đó hả?” Anh nhéo càng mạnh hơn. Tôi la làng lên: “Em không đe dọa thầy. Em chỉ đang thỏa thuận với thầy. Buông em ra”. Tôi và anh đang giằng co thì con bé My bước vào, nó tròn mắt nhìn chúng tôi. Sinh ngượng ngập bỏ tay xuống. Còn tôi thì chạy ào về không chào Sinh một tiếng…

Thưa thầy... em yêu anh (phần 26)

Xuống đến chỗ để xe, tôi móc túi không thấy chìa khóa xe đâu cả. Thôi chết! Hình như để quên trên bàn Sinh rồi. Lại phải trở lên nữa. Cực thân quá đi. Tôi lại phải lọt tọt trở lên. Khi đi đến đầu cầu thang thì tôi thấy bé My chạy ra từ cửa lớp. Vừa chạy nó vừa khóc. Lại gì nữa? Lại mất vé tiếp hả? Con bé chạy rất vội. Nó cắm đầu cắm cổ mà không thấy tôi. Thoắt một cái mất hút.
Tôi nhăn mặt nghiêng đầu khó hiểu :”Có chuyện gì thế nhỉ?” Thôi kệ có gì hôm thứ bảy hỏi nó vậy. Tôi đi vào lớp tìm cái chìa khóa. Lúc này lớp trống trơn nhưng cái cặp Sinh vẫn còn trên bàn mà. Tôi ngó hoài trong cái mớ hỗn độn nào là bài kiểm tra, bút đỏ, thước, viết xóa nằm ngổn ngang trên bàn mà chả thấy cái chìa khóa xe của tôi đâu cả. Hình như cái ly nước của Sinh cũng biến mất rồi. Quái lạ, lúc đi rót nước cho ổng tôi nhớ hình như là tôi vất cái chìa khóa cạnh ly nước. Rồi, chắc Sinh đã thấy và đi tìm tôi rồi. Thật vậy, vừa quay ra cửa thì anh bước vào với ly nước trên tay. Mặt Sinh chắc là mới trải qua một tình huống không hay nên trông có vẻ kì quặc, vừa bối rối vừa căng thẳng. Tôi không thể tả hết cái vẻ kì quặc của khuôn mặt anh lúc này. Sinh móc trong túi áo ra và thảy cho tôi chìa khóa xe: “Nè, tôi đoán thế nào em cũng trở lên đây. Nãy tìm em không thấy”. Tôi ngó ra cửa rồi lại ngó anh hỏi: “Thầy xuống dưới sao em không thấy thầy? Thầy đi ngõ nào vậy?”. Sinh kéo tôi ra cửa, xoay vai tôi ra và chỉ tay vào cái ngõ tôi tối của cầu thang phía bên tay trái tôi. Cái ngõ đó hầu như tôi không bao giờ đi mà chỉ đi ngõ cầu thang bên phải thôi. Đơn giản là tôi sợ cái bóng tối ghê rợn, và sự vắng tanh ở đó. Anh nhìn tôi ngạc nhiên: “Em chưa bao giờ đi ngõ đó à? Ngõ đó xuống phòng giáo vụ gần hơn.”. Tôi nhe răng cười đút chìa khóa vào cặp: “Chưa bao giờ ạ. Ngõ đó tối lắm. Em… sợ… ma.”.
Sinh cầm ly nước chớp mắt rồi nhếch mép cười khẽ: “ Hi…”, anh tựa vai vào cửa, đưa ly nước lên uống, mắt liếc nhìn tôi ra chiều ngẫm nghĩ. Còn tôi cũng nhìn anh đầy khó hiểu. “Ông già” ấy đang có “âm mưu” gì thì phải? Tự nhiên tôi thấy rợn cả gáy. Uống xong ly nước Sinh đặt nó cái cộp xuống bàn đầu gần đấy rồi nắm tay tôi kéo đi.
Anh kéo tôi ra cái ngõ tối đó, tôi hét hoảng lên giãy giụa: “Không!!! Em không đi ngõ đó đâu. Ghê lắm.”…
Bình thường cỡ thầy Lâm lôi tôi cũng phải dùng sức mà lôi tôi đi mới nổi, vì tôi có học võ nên sức cũng gần ngang ngửa thầy.
Còn Sinh thì không phải nhọc công, anh nắm cổ tay tôi lôi đi rất nhẹ nhàng. Và tôi để ý là tay anh siết cổ tay tôi rất chặt, rất cứng. Cứng như thép... theo kiểu của một người đã học võ tầm đai đen.
Chúng tôi đi xuống một cầu thang xi măng rất cũ nhưng khá sạch sẽ, không hề bụi bặm. Men theo tường trái là ánh sáng leo lét của mấy cây đèn ốp tường hắt ra. Bên tay phải là những chiếc cửa sổ sắt hoen rỉ được niêm phong kín bằng các thanh gỗ, trên thân có vài ba lỗ bị mọt khoét.
Đến cuối cầu thang, Sinh đẩy hai cánh cửa nhỏ ra. Trước mắt tôi hiện ra phòng giáo vụ quen thuộc và trống trơn với cây quạt trần đang quay tít mù. Mọi người đã về hết rồi. Sinh bước ra đưa tay tắt quạt và chép miệng: “Ai sang quá vậy? Về mà không tắt quạt.”. Tôi vẫn còn đang ngỡ ngàng nhìn lại lối đi mà tôi chưa bao giờ khám phá mà không hay biết Sinh chuẩn bị một “mưu đồ khủng khiếp” sau lưng tôi.
Thực ra tôi đã thấy cái cửa này trong góc tường phòng khi đứng trước cửa phòng giáo vụ nhìn vào. Nhưng có điều tôi không nghĩ là nó thông lên hành lang lớp học. Đang còn đứng tần ngần ngó lại cái cầu thang, thì sau lưng tôi hai cánh cửa đóng sầm lại. Tôi hoảng hốt quýnh quáng quay lại đập cửa: “Thầy làm trò gì thế ? Mở cửa ra cho em. Mở cửa ra ra.”. Tiếng Sinh từ bên kia vọng sang: “ Tôi dẫn em xuống rồi. Giờ tự em đi lên. Chỉ việc đi lên cầu thang thôi, trở lên lớp học đi.”- Tôi bấu cánh cửa hét: “ Không!! Chịu thôi. Em… em... sợ ma lắm.Mở cửa ra cho em đi. Mở ra…”
Tiếng Sinh vẫn quả quyết: “Em đi coi phim ma cà rồng không sợ. Lại sợ ma trong tưởng tượng của em à? Nhảm. Giờ đi lên không? Tôi đếm từ một đến năm. Không đi là tôi lên trên khóa đầu kia lại, nhốt em trong này luôn đó.”. “Không!!! Thầy đừng có hù em. Thầy dám làm thế sao?” - Tôi vẫn đứng đó gào. Rồi tôi nghe tiếng khoa lách cách ở cửa bên kia, tiếng Sinh im lặng rồi anh lên tiếng đếm: “Một…”. Mặt tôi đổ như chàm. Đừng, đừng làm thật chứ.
Tôi ớn lạnh nhìn lên cầu thang với mấy ánh sáng leo lét, thôi đi thôi. Tôi bèn trấn tĩnh hít một hơi dài rồi lao lên cầu thang. Cắm đầu đi thật nhanh mà tim đập thình thịch. Trời phật! Đầu óc tưởng tượng bắt đầu trỗi dậy: ”Sợ quá lỡ có ai hiện ra thì sao?”- Lên đến nửa cầu thang tôi đứng lại thở dốc, ôm tim, đưa hai tay khua khoắng: “Bình tĩnh. Thư giãn. Trong đây đâu có gì đâu…”. Tôi hít vào rồi thở ra thật mạnh, nhắm mắt lại mấy giây và mở bừng mắt ra nhìn xung quanh. Quả thật là đâu có gì đâu. Tôi lại hít thở một lần nữa và lần bước tiếp nốt những bậc thang còn lại, ánh sáng đèn nơi hành lang lớp học hiện ra. Lát sau thì tôi đã ra khỏi cái lối đi kinh khủng ấy. Đứng trên hành lang tôi còn ngó lại cái nơi đó lần nữa và tự thán phục mình: “Mình đã rất dũng cảm.”…Sau này nhờ vậy mà tôi không còn sợ bóng tối nữa mà còn trở thành một “con ma cà rồng” thực thụ ngày ngủ đêm thức mà không sợ bất cứ con quái nào trừ con muỗi…(Sau này khi Andrew về Mỹ, tôi phải thức đêm thứ bảy để tranh thủ gặp hắn trên mạng. Giờ tôi mới nhận ra là ngồi chat trong bóng tối rất thú vị.)….
Sinh đã ngồi sẵn trên bệ lan can chờ tôi. Vừa thấy tôi anh mỉm cười hỏi: “Có “con ma nhép” nào ở dưới không, “ma cà rồng”?”. Tôi quay lại sẵn giọng: “Không thấy, mà “ma cà rồng bây giờ sẽ hút máu thầy đây.”- Vừa nói tôi vừa nhào lại định ngắt nhéo anh được cái gì hay cái đó. Nhưng chỉ với một bàn tay của mình anh tóm cả hai bàn tay tôi lại làm tôi không quơ quào gì được cả. Sinh nắm hai tay tôi dòm tôi cố sức giãy giụa mà không nín được cười: “Nấm lùn di động” mà khoái sân si. Giờ có về nghỉ ngơi để mai đi học không? Hay để tôi kí cho mấy phát vào đầu?”. Ngay khi anh thả tay tôi ra, tôi lập tức chạy ra xa không quên hét lại: “Thầy nhớ nhé. Ipod của thầy còn trong tay em đó.”. Rồi chạy xuống cầu thang đi về… Lúc đó đã tám giờ tối…
Buổi tối khi tôi đang ngồi làm bài ở lớp thì con bé My gọi cho tôi. Nghe giọng nó tôi đoán là nó vừa khóc xong một trận, tôi hỏi: “Chiều này thấy em khóc. Giờ mới khóc xong nữa phải không? Sao mà khóc? Lại bị mất vé nữa hả?”. Con bé giọng nghèn nghẹn: “Hic..hic.. Chuyện này…hic… Chị qua nhà em đi..hic…”, tôi cau mặt: “ Điên hả? Giờ mấy giờ mà qua. Có gì nói luôn đi…” ….Con nhóc lập tức khóc òa trên điện thoại: “Em… sắp dọn ra.. Hà Nội rồi, tuần sau là đi. Chiều này… em…em…đã nói… em yêu thầy... em không xa thầy được… Thầy, hic…hic… nói... hic…
Tôi nghe như sét đánh bên tai khi nghe bé My nói là nó mới “tỏ tình” với anh vào chiều nay, sao nó dạn vậy? Chắc chắn là Sinh nói không với nó nên nó mới khóc tức tưởi vậy. Nhưng tôi vẫn muốn biết chi tiết nên hỏi dồn: ”Hả? Em nói yêu thầy hả? Rồi thầy nói sao?”.
“ Thầy nói… thầy xin lỗi nếu thầy có nói gì hay làm gì để em hiểu lầm…hic..thầy chỉ coi em như em gái thôi. …..Thầy nói em mới lớn nên cảm xúc chưa xác định được… nên cảm xúc đó chỉ là mến mộ thôi… với lại em đâu biết rõ hết về con người thầy đâu mà nói yêu… Yêu vậy là yêu ảo thì không nên… Sau đó nói… em còn nhỏ… lo học… là hơn đừng nghĩ linh tinh. Hu hu… Em không chịu đâu… em yêu thầy mà…”. Nói xong nó lại khóc từng tràng trong điện thoại. Tôi thở dài bảo nó: “ Thôi… đừng khóc nữa. Thầy đã nói vậy thì em phải biết chứ. Em đừng cố chấp. Còn giờ chị phải đi học bài, có gì thứ bảy nói chuyện với em nhé.” Nói rồi tôi tạm biệt nó và gác điện thoại…
Giờ bài vở gì được. Con nít quỷ… nó còn ghê hơn tôi nữa. Người ta thích ổng gần chết mà còn chưa dám nói thích nữa, còn nó nó phóng tuốt luốt lên chữ yêu luôn rồi…Mà Sinh nói cũng phải….nhưng tôi vẫn nghe tìm mình khẽ nhói lên.. Tôi nghĩ nếu trường hợp bây giờ không phải bé My mà là tôi bây giờ thì sao nhỉ..? Chắc chắn là đỡ hơn bé My bây giờ… bởi dù gì tôi cũng đã nếm trải chuyện này từ năm lớp bảy kia. Năm lớp bảy tôi tỏ tình với cậu bạn cùng lớp và kết quả rất thê thảm…. Mãi năm năm sau tôi mới quên được, giờ gặp Sinh thì con tim tôi được hàn gắn chút ít… Tốt nhất là tôi nên im lặng trau dồi kiến thức để cưa cho ngã cây… Tôi không dại dột lần thứ hai đâu… Nghĩ là nghĩ vậy nhưng cuộc đời còn nhiều thú vị phía trước….Tôi đâu ngờ sau khi bé My ra đi tôi phải đối mặt với nhiều điều bất ngờ hơn…

Chiều thứ tư, bé My không tới lớp. Nó muốn tránh mặt anh. Tội nghiệp con bé! Nó ra đi với con tim vỡ nát. Trước khi đi học, tôi nhận được tn của nó: “Chị ra tiễn em vào chiều mai nhé. Em định dây dưa đến tuần sau mới đi vì con thầy. Giờ em đã nói với mẹ thứ năm có thể đi. Nhắn với thầy là em chào thầy. Chắc thầy không quan tâm em đâu nhỉ…”
Giọng con bé chưa bao giờ buồn hnw thế. Nghĩ đi nghĩ lại tôi đã thật xấu tính khi đi cau mau với con bé ngây thơ và vô tư như bé My. Giờ nó đi rồi, tôi cũng thấy buồn. Tôi vẫn vào lớp sớm như mọi khi. Nhìn cái chỗ ngồi trống trải thêm cũng cảm thấy bức bối. Từ nay vắng bé My… buôn thật… trước đây tôi lại không ưa nó. Thế mà giờ nó đi thấy nhớ mới lạ.
Chưa tới giờ học. Lại không còn việc gì để làm. Buồn chân buồn tay tôi lấy giấy ra vẽ…. Đang vẽ mê say, tôi nào co hay Sinh vào. Anh đến gần nhẹ nhàng không một tiếng động đến khi bóng anh in trên mặt bàn tôi mới biết. Tôi giật mình ngẩng lên, lấy tay che vội cái hình. Sinh mỉm cười rồi giật phắt bức vẽ của tôi soi nghiêng soi ngửa:
- Đẹp đó. Giống manga lắm. Chà! Tóc giống tôi ghê, mũi cao, mắt sâu đeo mắt kính… môi mỏng… Vẽ tôi phải không?
- Trả em. – Tôi đứng lên chéo kéo bức vẽ từ tay anh nhưng tôi với không tới. Anh giơ bức vẽ lên cao thật cao, vừa coi vừa truy vấn tôi:
- Nói cho tôi biết thì tôi trả.
- Alain Delon (1 nam dv người pháp thập niên 70 đẹp trai kinh hồn). Không phải thầy đâu. Thầy … đừng… có nằm mơ giữa ban ngày.
Sinh nheo mắt nhìn bức vẽ rồi quay qua nhìn tôi:
- Vậy hả? Tịch thu! Học không lo học, lo vẽ bậy bạ….
- Ấy! Em vẽ gì mà bậy bạ? Vả lại đã tới giờ học đâu. Thầy đừng… ỷ …. Là… thầy rồi ăn hiếp học trò nhe… – Tôi nhăn răng chớp mắt, hai tay cong cong hình vuốt hổ. Sinh nghiêng đầu nhún vai mỉm cười (very láu cá):
- Vô tay qua là của qua… Trả toi cái Ipod đi. Tôi sẽ đưa lại cái này. Giờ tạm… tịch thu… – Nói xong, anh nhét bức vẽ vào túi ao rồi đi thẳng lên bục giảng. Nhưng nửa đường anh quay lại. Đến gần, đứng tựa vào thành bàn ngó ra cửa rồi nói với tôi:
- Nay bé My không đi học hả? Bình thường cũng vô sớm cỡ em vậy. Chắc là….
Tôi cũng biết vì sao đấy, nhưng tôi không thèm nói. Tôi chờ coi thái độ của Sinh ra sao… Anh gỡ mắt kiếng ra cúi đầu thở dài rồi lại đeo vào, tiếp:
- Hôm qua… chuyện cũng hơi khó xử. Bé My gặp tôi nói là… là… Đại khái là… những cảm xúc mới lớn bộc phát. Em hiểu chứ! Tôi đã giải thích hơi thảng thắn. Chắc điều đó đã làm bé My tôn thương… Tôi nghĩ vậy…
-“He he!” Đã đánh đâu mà tự nhiên khai thế… quá là… Mà làm gì xí xọn dữ. Nói trắng ra cho rồi, bày đặt hoa mỹ. Nhưng thôi cứ làm bộ như không hiểu cho ổng giải thích rõ trắng đen xem nào. Tôi nhìn anh mà mặt “đơ như trái bơ” làm Sinh cũng bối rối. Anh soi thăng mắt vào tôi , miệng trễ xuống chớp mắt làm cử chỉ tay quơ quơ từ trong ra ngoài hiệu ý là “Hiểu không? Hiểu là bé My tỏ tình với tôi không?”. Tôi chớp mắt nhìn anh lạ lẫm… Sinh đập lòng bàn tay vào trán rồi vuốt xuống mũi rồi lắc lắc đầu. Anh quay lại đối diện với tôi, tay móc cây bút trong túi ao vẽ nguệch ngoạc lên giấy rồi đẩy cho tôi. Tôi ngó vào, khẽ trợn mắt rồi giả vờ rú lên:
- Bé My … say I love you với thầy. Ối trời đất ơi…!!!
Anh chìa ra đưa tôi tờ giấy anh vẽ “Suỵt… sh… Em nói nhỏ được không? Làm gì mà ỏm tỏi thế? – Anh lúng túng đưa tay lên miệng làm dấu! Rồi anh khoanh 2 tya lại lắc đầu thở dai lần nữa. Tôi nhìn a chách lưỡi:
- Hèn chi. Thì ra là thủ phạm làm pé My khóc nức nở là thầy. Hôm qua nó vừa khóc vừa gọi điện cho em nói có kẻ đã làm tim nó tan nát… – Vừa nghe tôi nói thế Sinh quay lại nhìn tôi với vẻ mặt thoáng bối rối, anh ngập ngừng hỏi tôi:
- Thế … thế sao? Hôm quá pé My đã nois những gì vậy?
Được thể, tôi tuôn ra một tràng (mà tất nhiên cái này tôi cố tình thêm mắm thêm muối):
- Thì nó nói… kẻ đó tuy nhìn đẹp trai hiền lành mà bên trong lại là người độc ác, kiêu căng, lạnh lùng, vô tình…. Đã vậy lại còn bao lực… Nó nói yêu người ta, người ta không yêu thì thôi. Có cần xem thowngf nó là con nít không. Nó bảo người đâu chảnh thấy ghét. Bởi vậy chiều mai, nó quyết lên máy bay ra Hà Nội ở để quên phứt con người tồi tệ đó.
Anh tròn mắt nhìn tôi rồi khum người xuống bàn, kề sát vào mặt tôi, mắt chớp chớp vài ba cái, hỏi:
- Bé My nói vậy thiệt đó hả? Bé My nói nguyên văn vậy đó hả?
Hic…. mắt đã đẹp mà còn chớp chớp hàng lông mi tuyến nữa thì tôi đây hồn bay phách lạc còn gì. Sao mà khéo thế? Chớp nữa là tôi lấy cái kéo cắt hàng mi luôn đó. Mi gì mà dài thế? Tôi gật gù xác nhận như đinh đóng cột:
- dạ! Nó nói đó. có sao em chuyển tải y chang. Nó nói thầy quá chính xác luôn. Không sai một li….
——
Mặt Sinh có vẻ trầm ngâm một thoáng, a bặm môi và khẽ gật đầu ra chiều biết rồi. Bất thần, a vớ cuốn tập tôi đang để trên bàn cuộn lại và gõ đầu tôi một cú đau điếng. Hic… lần này ổng không thương hoa tiếc ngọc thật… thẳng tay luôn. Anh cau mặt nghiến răng:
- Cho chết. Mượn gió bẻ măng hả? Đừng tưởng tôi k biết em đang chửi xéo tôi đấy. Cái này em nói chứ bé My nào nói. Chỉ có em là mồm năm miệng mười cay độc thế thôi…e là con bé độc ác… mốt ai xui lắm mới vớ phải em?
Tôi gục đầu nằm mọp trên bàn xoa xoa đỉnh đầu vừa bị anh “bạo hành”. Chợt thấy cay cay, hình như là có cảm xúc để khóc… thì phải… Tôi không biết nữa. Nhưng sẵn bức xúc giùm bé My và suy nghĩ tôi mà ở vào tình cảnh đó thì thế nào. Và khi nghĩ tới cảnh tiễn bé My vào chiều mai… chợt bỗng dưng muốn khóc. Thế là tôi khóc thật… Tôi nằm đó vai run run… và ngẩng lên nhìn anh với đôi mắt đỏ hoe và nhòe nước mắt. Sinh “ơ” một tiếng buông rơi cuốn tập, luống cuống đưa tay lau nước mắt trên mặt tôi. Anh thì thầm:
- Xin lỗi… Đau lăm không? Tại em đấy cứ thích chọc người ta. Nín… nín đi… xin lỗi! – Nói rồi anh vuốt tóc tôi, xoa vai tôi, dỗ tôi nín. Ô! Một cái khăn tay màu xanh nhạt dịu dàng và thơm tho. Cảm xuc lại càng dâng hơn nữa. Chẳng mấy chốc cái khăn tay đã ướt nhẹp… Cái cảm xúc điên rồ này chợt đến, chợt tuôn trào làm tôi k ngăn được…
Khóc sướt mướt đã đời, tôi quay lại nhìn anh lúc này đang bối rối và căng thẳng cộng với sự xám hôi lớn lao của Sinh ngỡ vì cú đập đầu của mình làm tôi khóc. Tôi thấy anh thật là tội nghiệp, có làm gì đâu mà tự nhiên phải hunwgs bao nhiêu là nước mắt của tôi. Tôi nhoẻn cười nói với cái mũi đỏ ửng:
- Em khóc không phải vì thầy đập đầu em. Vì bầu tâm sự của bé My hôm qua hãy còn tác động mạnh. Hôm nay nhớ lại mới khóc. Thế thôi. Cảm ơn cái khăn của thầy….
Sinh nhìn tôi thở phào:
- Sao lâu lau em điên bất tử thế? Làm hết cả hồn… tôi tưởng tôi đánh em khóc chứ. Riết chắc lên tim vì em luôn. Cảm xuc hôm qua mà tới giờ mới khóc. Em giống con lừa nghe chuyện cười, không hiể qua ngày mai mới cười ấy.
Nghe a nói tôi lại bật cười khanh khách:
- Ấy là thầy còn chưa biết chuyện em học toán đấy. Đầu năm 10, thầy dạy toán dạy em cách chứng minh đạo hàm gì đấy. Em thiệt tình k hiểu… mãi đến cuối lớp 10 mới hiểu….
Sinh quay lại nhìn tôi nhe răng ra giả vờ ngất trên bàn học, sau đó anh ngẩng lên với bộ mặt rất chán đời:
- Thế tôi tự hỏi em đã học lên lớp 12 bằng cách nào vậy? Em là con người quái dị nhất mà tôi từng gặp….
- Có gì đâu ạ. Em vốn khá Anh văn, mà cô chủ nhiệm lại là cô Anh văn. Cô thương em lắm, nên nhờ thầy toán ‘nới tay’ cho em. Tôi nghiệp lắm. Thầy dạy em suốt năm phải dùng thêm thuốc trị tăng xông đó… mà lạ lắm nha, hinh như em có duyên với Anh văn lắm cho nên ai chủ nhiệm e cũng dạy Anh văn hết… – Nói rồi, tôi cười khì khì…. Còn anh thì miệng há hình chữ O: “Oh my lord!” liên tục… Quả thật khi còn nhỏ thì tôi dở toán kinh người, học đâu quên đó… còn mấy môn như Anh văn thì nhớ dai và sáng dạ kinh dị… Đôi khi tôi cũng thấy tôi vô cùng lập dị… thật sự là vậy….
Tôi báo với Sinh rằng bé My ngày mai sẽ bay ra Hà Nội, tôi sẽ đi tiễn nó, tôi cũng gợi ý hỏi anh có đi cùng không, anh lập tức lắc đầu phũ phàng:
- Thôi! Chịu. Tôi mà ra con tim bé My không những tan nát mà máu còn không trở về tim nữa. Mắc công lắm. K đi là hơn… chỉ có cách đó là tốt nhât….
Chiều thứ năm, tôi nhờ Trâm chở ra sân bay tiễn pé My, nó cảm động lắm nhưng cũng kiên cường k khóc… Nó nắm tay tôi và hôn tạm biệt. Nụ hôn của nó lúc này mới dễ thương làm sao, cả đôi mắt, cả cái bím tóc của nó nữa…. Tôi không còn thấy ghét nó nữa. Lúc này ngược lại tôi còn mong nó đừng đi, giờ tôi đã hiểu nó thật sự trong sáng và tốt bụng chứ không giả nai như tôi vẫn nghĩ. Hơn nữa nhờ nó mà tôi và Sinh xích gần nhau hơn…nhưng sự thật làm sao thay đổi được. Phải không?
Lúc đang ngậm ngùi tạm biệt thì Trâm giật áo tôi, tôi quay lại, miệng há hốc. Sinh xuất hiện với chiếc áo màu lam tím trên tay cầm 1 bó hoa. A đi thẳng đến chố bé My, làm nó mở to mắt kinh ngạc k nói nên lời. A nhẹ nhàng đặt hoa vào tay nó và dịu dàng nói:
- Thầy xin lỗi. Thầy làm em buồn lắm phải k? Lẽ ra thầy nên giải thích cách khác. Chắc không làm e bị tổn thương đến vậy. E tha thứ cho thầy nhé. Thầy cầu chúc em sống vui vẻ, học giỏi… Bé My vẫn là cô em đáng yêu của thầy mà…. Thầy k bao giờ quên em đâu. Mail của em thầy có mà. Thầy sẽ luôn trả lời nếu em viết thư… – A đưa bó hoa cho pé My.
Con bé My sụt sịt vài ba tiếng nhưng nó nhoẻn cười ngay. Nó ngước lên nhìn anh với đôi mắt sáng ngời:
- E không khóc đâu. E phải mạnh mẽ như chị Hân nè. E không giận thầy. E sẽ mail cho mọi người. Nếu có dịp cứ ra Hà Nội thăm em. Sẵn sàng làm hướng dẫn viên du lịch cho mọi người nè. Giờ em phải đi rồi…. – Nó cúi xuống xách va li đến chỗ phòng cách ly theo bố mẹ nhưng không quên quay lại vẫy tay chào chúng tôi.
Tôi thấy càng ngày càng thích Sinh hơn vì đức tính của anh. Càng ngày tôi càng thây Sinh ẩn bên trong, cái vẻ ngoài khá lạnh lùng lại là một trái tim dịu dàng, dễ mắc cỡ và nồng ấm. Nói vậy mà không phải vậy. A luôn luôn làm tôi ấn tượng bởi những điều bất ngờ…——
Trên đường về khi nói về Sinh với Trâm. Tôi thấy mắt nó mơ màng lạ. Tôi chợt thấy có cảm giác k hay lắm về điều này. Một cảm giác đau thương nhè nhẹ len vào hồn… tôi không thích có cảm giác này một chút nào… Nhưng từ lúa từ phi trường về nó lại càng ngày càng lớn hơn….
Ngồi trên xe mà Trâm huyên thuyên về Sinh không ngớt. Khen Sinh nào là con người bí ẩn, ‘trong nóng ngoài lạnh’. Sinh nhìn vậy chứ k phải vậy, chuyên làm những điều bất ngờ, thảo nào khối người ‘đổ’ vì anh. Rồi nó lại bảo sao mà Sinh dễ mến quá. Càng ngày càng dễ mến. Nghe nó nói mà lòng tôi ngổn ngang: vừa vui, vừa buồn, vừa hồ hởi và cả bực mình nữa. Những câu nói đó lẽ ra là tôi nói chứ chẳng phải Trâm, và điều đó thật là tréo ngoe và ngược đời. Tôi bất chợt buột miệng:
- Mày thích ổng rồi à?
Nó quay lại mỉm cười với tôi:
- Không. Không như mày nghĩ đâu. Tao chỉ khen ổng thôi mà. Tao không có ý tranh giành với mày đâu… hihi!
Bánh xe vẫn quay, mây trên trời vẫn trôi và thêm một con tim nữa lại bị chinh phục. Trâm chở tôi mà miệng nhẫm khe khẽ hát: “Anh vẫn đến dù gió trời mưa giăng khắp lối… Dù cho giá rét ru đêm mùa đông lạnh lung….”
Tôi ngay lập tức ré lên chọc nó:
- Mày nói k thích ổng, sao mà mày ca bài này thế? Có ý gì đây?
- Tự nhiên trong đầu tao có cái lời này. Tao đâu có biết mà. – Nó lại cười toe toét. – Cũng hợp tinh hợp cảnh ghê đó. Tại tao thấy ổng vẫn đến phi trường dẫu trước đó máy kể ổng k chịu đi…
Ừ nhỉ, quả là hợp tình hơp lý… tôi cũng k ngờ là lại trùng hợp như thế… cái lời hát ấy…
Rồi trâm rủ tôi đi uống nwocs. Quán nước quen của chung tôi rất vắng nhưng hôm nay lại đông ghẹt. Thì ra có một đôi tình nhân đang tổ chức sinh nhật. Nào nên, nào bạn, nào quà… và đặc biệt là một lẵng hoa hồng tươi thắm làm Trâm chú ý. Nó bảo tôi:
- Hoa hồng đẹp quá hen. Nhưng còn lâu mới đẹp bằng của Sinh tặng hôm bữa nè.
- Ấy! Lại còn thế cơ. Không đẹp bằng hoa hồng Sinh tặng… lại thêm một luận điểm đáng ghi ngờ… Nó thích anh thật rồi… con bé My vừa đi bây giờ lại tới nó sao? Mới tránh được vỏ dưa lại đụng trúng “vỏ dừa”. Số tôi quả thật là số con rệp… – Tôi cũng lắc đầu mỉm cười nhẹ nhưng trong lòng bão tố lại dâng lên. Tôi biết nếu Trâm thích thì tôi cũng k ngăn cản được chuyện đó bởi vì Sinh đâu có nói gì với tôi đâu, nói chính xác là chưa xác định “chủ quyên” đó mà. “Thầy ơi! Sao thầy lại sinh ra trên đời này với hình dáng như thế, với tính cách như thế? Thầy thật độc ác khi chẳng làm gì mà cả những “trai tim” tự dưng “trôi” tuột về phía thầy như vậy….’ Đang suy nghĩ miên man tôi chợt tỉnh khi Trâm nói:
- Ê. Gần tới sinh nhật mày rồi đó. Tháng chín rồi. Chúng mình sẽ làm gì đây. Mày có ý định mời Sinh không?
“Mời Sinh ấy à? Một ý kiến tồi… Nếu có mặt ổng thì ngày sinh nhật tôi sẽ là một thảm họa ấy chớ…. Lại những cử chỉ lịch thiệp, cái cách noi, cách cười ấy sẽ ghim vào tim Trâm “một cái đinh” bự hơn. Thảm họa ty sẽ chỉ diễn ra nhanh hơn mà thôi.” – Tôi quay qua Trâm lắc đầu quầy quậy bảo là k cho Sinh biết về chuyện này. Và tôi hứa dẫn nó tới 1 chỗ hay ho. Quả thật lúc ấy tôi chưa biết chỗ ấy là chỗ nào.

PHẦN 28

Sinh nhật, toi không phải đi học buổi chiều, cho nên việc “quậy hết ga” vào ngày nào là cơ hội ngàn năm có một. Tôi quyết định một chuyện đáng điên rồ: Xuống khu phố Tây thực hành tiếng Anh. Khu phố Tây nằm ngay đường Phạm Ngũ Lão quận Nhất. Tôi đã từng đi qua đo nhiều lần nhưng chưa có lần nào ghé vào đó chơi cả. Thế nên lần này có cơ hội, tôi lôi tuột Trâm xuống dưới đó chơi cho biết. Sẵn dịp xem trình độ giao tiếp tiếng Anh của mình thế nào.
Giữa những người cao lớn trong một con phố nhỏ, chúng tôi như lạc vào xứ sở của người khổng lồ. Cảm giác thích thú lẫn đáng sợ tuôn ra. Họ quá cao lớn, còn chúng tôi thì quá nhỏ bé. Tôi tưởng chừng hư sẽ bị đè bẹp giữa những con người cao lớn ấy. Tôi và Trâm đi dạo hết một vòng phố tây và rất thích thú. Lác đác là những người bán dạo với “trình độ tiếng Anh như gió”. Những em bé bán hoa, đánh giày, không qua một trường lớp nào mà có thể nói chuyện phiếm với những người nước ngoài với tốc độ ứng biến đến kinh ngạc.
Đi mãi cũng mỏi chân, nên tôi và Trâm quyết định sẽ ghé vào một quán nào ấm cũng dễ thương và tổ chức sinh nhật tại đó. Đang ngó nghiêng tìm kiếm chợt đập vào mắt tôi là một quán cafe nhỏ có tên là Sinh cafe. Quán bài trị thật ấm cúng và đáng yêu, nhưng hình như không hợp với không khí nhộn nhịp ở khu phố Tây nên quán có vẻ không hut khách lắm (sau này nó đã đổi thành điểm đăng ký vé du lịch mát rồi. Tuy cũng là cafe đấy nhưng không còn cái không khí ấm cúng ngày xưa nữa). Một quán mang tên ông thầy yêu dấu của tôi. Trâm dường như cũng để ý, nó đập vào vai tôi, hất hàm:
- Ê! thầy yêu của mày mở quán kìa. Dzô ủng hộ đê….
Tôi bụm miệng cười rũ rượi:
- Đi dạy đã giàu rồi. Lại còn mở quán cafe nữa. Tiền để đâu cho hết .Được à nhe. Tao chọn quả không lầm người. Đẹp trai, trí thức, giàu có.
Trâm cũng nhìn cười toe toét:
- Gớm quá bà.
Nói là làm, chúng tôi bước vào thì một anh bồi ngươi nước ngoài đon đả đón chúng tôi. Bề ngoài của anh thật ấn tượng, mặc áo sơ mi trắng bỏ thùng, bên ngoài là áo gi lê màu đỏ và thắt một cái nơ trên cổ cũng đỏ nốt. Và đặc sắc nhất là gương mặt nhẵn nhụi thanh tú. Mắt đẹp kinh khủng với hàng lông mi rất dài và cong màu nâu hoe nhưng a ta k có lấy 1 cộng lông mày và cái đầu cũng nhẵn y như thế.
Trâm, bạn tôi bị sốc bởi cái bề ngoài của anh ta. Nó thì thào với tôi:
- Trông gã này… kinh khủng quá!
Tôi cũng nhún vai lấy lệ. Nhưng dòm anh ta như thế tôi lại thấy hay hay…
- Ladies, please take your seats! ( các cô gái. mời ngồi)
Anh ta làm tôi bật cười bởi cái từ Ladies là từ hết sức hoa mỹ, trịnh trọng dùng cho các bà cô, xinh đẹp, lộng lẫy, có quyền chức mà thôi. Tôi quay qua Trâm hết trề môi rồi nhe răng:
- Trời ơi! Từ thưở cha sinh mẹ đẻ đến giờ mới có người gọi tao là “lady”. Sung sướng quá. Ha ha! – Trâm cũng cười tít mắt theo.
Cái điều tôi k ngờ ở đây là anh ta hiểu đựơc Tiếng việt, a ta mở to mắt nhìn tôi đầy ngạc nhiên buông 1 câu:
- Has no one called you a lady before? ( không có ai nói vậy với cô trước đây ha?)
Lần này thì tới tôi nhìn anh ta kinh ngạc, còn Trâm thì k hiểu anh ta hỏi gì, chỉ biết trơ mắt ếch ra hết ngó anh ta rồi ngó tôi. Tôi nhìn a ta lắc đầu và cười:
- No, you’re the first.
Còn Trâm thì lắc tay tôi liên tục:
- That’s a special name, but i wonder what happens if i cut out the last word in your last name? (Tên a thật k “đụng hàng”. Nhưng tôi tự hỏi nếu tôi bỏ đi từ cuối cùng ở họ của anh thì nó sẽ như thế nào?)
- Which word? Từ nào? – Anh ta hỏi lại 1 cách tò mò. Còn tôi vừa khúc khích cười vừa viết lên giấy rồi đưa cho a. Anh ta cầm nó đọc một cách dõng dạc đầy tự tin:
- It would be Andrew millions Sex. Hold on, sex? (Tên là andrew millions Sex… đợi đã, sex ư?) – Đock tới đây thì anh ta chựg lại nhìn tôi, mặt nửa nhăn nửa cười, gấp tờ giáy lại nhìn tôi và lắc đầu giơ tay:
- I give up. I shouldn’t joke with someone so clever…. (Bó tay. Lẽ ra k nên chọc em. E ghê gớm thật!)
Trâm sau khi hiểu câu chuyện cũng ôm bụng cười ngặt nghẽo… trò chuyện dăm ba bận, tôi biết đc. AM là sv ngành ngôn ngữ học, quê ở Bắc Carolina (mỹ). A ta lớn hơn tôi một tuổ (sinh năm 84) và qua VN làm tình nguyện viên dạy tiếng Anh. Trước đó mấy năm, anh ta đã tình nguyện viên ở Thái và sau khi nge tin cha và em bệnh nên a ta đã “xuống tóc” vào chùa tu mấy tháng để cầu nguyện cho cha và em của mình khoẻ lại. Cũng từ đó anh ta nghiền luôn ăn chay và theo đạo Phât… Lần đầu tiên, tôi gặp 1 người nước ngoai ăn chay niệm phật. A ta còn biết cả tàu hủ là gì nữa cơ! điều đó quả thật là lạ và mới mẻ….
1 lúc sau thì 2 cái bánh pizza chín vàng đựoc dọn tới. Nhưng Andrew k bỏ đi mà xin phép vẫn ngồi lại tiếp chuyện cùng chúng tôi trog khi chúng tôi dùng bữa.
- Mày nói cái gì với no vậy? Nói tao nghe coi.
Tôi quay qua giải thích với Trâm, nó gật gù liên tục… (thế ngoài cái đó ra làm gì bây giờ) Chúng tôi order pizza rồi đuổi khéo anh chàng ra chỗ khác. Nhưng những cái bánh pizza làm quá lâu. Vì thế trong lúc rảnh rỗi lại thấy anh ta đứng 1 chỗ bùn thiu, cũng thấy tội nghiệp:
Tôi nghĩ nên chọc nghẹo a ta một chút cho vui. Tôi viết vào tờ giấy như sau: “You’ve got a nice look like the guy from that movie Transporter.” (anh thật ấn tượng. a trông giống diễn viên đòng phim “người vận chuyển” lắm! – gay) rồi quăng cho anh ta. Anh ta lượm tờ giấy xem cười toe toét và nhảy phốc lên chỗ chúng tôi ngồi. Và cái màn chào hỏi thông dụng kiểu “hello how are you” lại bắt đầu…. – Hi, thanks. Transporter, huh? Do i really look like him? (chào. cám ơn. tôi giống người vận chuyển lắm à? tôi có thể biết tên em k?) – a ta e thẹn vuốt cái đầu bóng loáng.
- Yeah. could be twins. My name is ngoc han and this is my best friend, Tram. Anh you? ( ừ giống kinh. tên tôi là ngọc hân. đây là bạn tôi, trâm. còn anh?) – Tôi vui vẻ bắt tay anh ta và quay qua Trâm giới thiệu, nó thẹn thùng lí nhí bắt tay anh chàng.
Trâm rất là bối rối khi gặp người nước ngoài lần đầu tiên, nó chả biết nói gì, thế là suốt buổi toàn tôi nói. Anh ta vừa nghe tên tôi lập tức ngây người cười rũ rượi. Điều đó làm tôi khó hiểu nhưng suy nghĩ a ta đã nói trại qua từ Hang (tức treo cổ). Tôi nhìn a ta cười rất ư là mím hỉ cọp… Anh chàng cũng nhận thấy điều này là hơi quá lố nên đã xl tôi ngay tức khắc:
-Uh, sorry, i don’t mean that. My name’s A.M (xin lỗi, tôi k cố ý. Tên tôi là A.M)
- A.M? what a funny nickname. what’s your real name? (A.M hả? Tên tếu vậy. Tên đầy đủ anh là gì? – tôi hỏi.
- My full name is Andrew Millions Sexton. – A ta đáp. Vừa nghe tôi lại đổ gục ra bàn cười rung rinh. Tôi cười đến nỗ Andrew thật sự lấy làm bối rồi còn trâm thì ngơ ngác. Tôi bảo anh ta:
Bạn biết không, đối với tôi – 1 con bé biết bao lần bị từ chối trong chuyện tình cảm từ năm cấp 2 lê dài đến cấp 3 thì đây là câu mà tôi gét nhất. Tôi tuy k thích lắm nhưng cũng gắng gượng trả lời là chưa. A ta tỏ vẻ ngạc nhiên và bảo rằng:
- Unbelievable! At your age, every girl in my country has had a boyfriend already. You must be picky. ( k thể nào. ở tuổi của cô ai cũng có bạn trai cả rồi. Cô khó tính quá.)
Anh ta lại nói oan cho tôi rồi. Tôi đâu khó tính. Chỉ là tôi k thích nổi con trai ở tuổi tôi nữa mà thôi vì tính tình họ k ổn định, dễ thay đỏi và quá trẻ con. Giờ tôi thích người lớn chín chắn như Sinh cơ.
Tôi hỏi ngược anh ta thì a ta cũng khẳng định là a chưa có bnạ gái. Tôi tự hỏi 1 người dễ thương như anh thì lại sao k có bạn gái ở cái tuổi 18 này nhưng sau khi nói chuyện với a ta thì tôi dễ dàng hiểu tại sao. A ta thích làm thở, thích nói chuyện triết ly, và có một sô điều rất điên khùng mà a ta đã làm trong quá khứ. Nhưng có một điều tôi nghĩ rằng con gái nước ngoài khi hẹn hò mà ban làm thơ cho cô ta nghe, cô ta sẽ nghĩ bạn là đồ dở hơi. (vn cũng thế mà) Tôi nhận thấy là con gái nước anh không ưa a lắm thì phải, thế cho nên “buồn tình” mới đi làm tình nguyện viên chăng?
Trâm sau 1 lúc e ngại cũng dạn dĩ dần. Nó hỏi a về hoàn cảnh gia đinh, năm tốt nghiệp và 1 số chuyên linh tinh khác. Đây là một bước tiến đáng bộ đáng kể. Thế cũng tốt cho nó. Tuy vậy, tôi vẫn là 1 thông dịch viên đắc lực cho nó sau mỗi câu hỏi…
Trong lúc chúng tôi đang trò chuyện thì có một người Nhật bản đi qua bàn tôi. cô ta cầm bảng thực đơn bằng tiếng Việt nhìn quanh quất. Bắt gặp chúng tôi, cô ta rất mừng và tuôn ra 1 tràng. Chúng tôi lúng túng k biết làm sao thì Andrew đã trả lời cô ta một cách nhuần nhuyễn và chỉ dẫn tận tình bằng tiếng Nhât. A ta lại làm chúng tôi kinh ngạc một lần nữa. Khi a ta quay lại bắt gặp đôi mắt to tròn của chuungs tôi thì a ta mỉm cười:
- No big deal. I can speak five languages. (có là gì to tát. tôi có thể nói 5 ngôn ngữ lận đấy)
Để chứng minh cho lời nói của mình, a ta trả lời moi câu hỏi của chúng tôi bằng cả năm ngôn ngữ. Tất nhiên tiếng việt nam không hề được loại trừ. Trâm, bạn tôi đã hoàn toàn tâm phục khẩu phuc Andrew, nhưng tôi thì k. Tôi thấy a ta chả có gì đáng khâm phục cả. Bởi lẽ a ta đã được nuôi dạy sống một cách độc lập từ nhỏ và với một đất nước rất giàu như Hoa Kỳ thì a ta hoàn toàn có điều kiện đi đây đó để mở rộng tầm mắt mà k lo nghĩ đến cơm áo gạo tiền.
Nghe Trâm khen: “You’re amazing.” thì andrew rất đắc ý. Cặp mắt xanh của anh ta long lanh hơn và nét mặt như kiêu căng hơn. Nhưng tôi thì k để a ta vui lâu. tôi trề môi nói:
- Five lenguages, that’s not so much. I can speak ten…. ( 5 ngôn ngữ hả? bình thường thôi, tôi có thể nói mười ngôn ngữ cơ)
Như một gáo nước lạnh tạt hẳn vào a ta, a ta cau mày và nhìn tôi ra chiều k tin tưởng lắm:
- Oh, really, can you? Tell me more… (vậy hả, thiêt k? thử nói coi…)
Còn Trâm thì trợn tròn mắt nói nhỏ:
- Đừng có nổ nha bà. Mày đừng làm chuyện quê độ nghen.
Tôi liếc nó một cái:
- Có , tao mới noi. Không tao nói làm gì?
Rôi quay qua Adrew nhoẻn cười:
- First, vietnamese: em yêu anh. Second, Chinese: ngo oiy ney a. Three, Korean: sarang heyo. Four, French: Je t’aime. Five, Japanese: Aieru. Six, Italian: Te amo, Nine, Cambodian: Soro lahn nhee ah. Last but not least, English: i love you. It that enough?? (đầu tiên, tiếng việt: em yêu anh. Thứ 2, tiếng trung quốc: ngo ai ney a….Đủ chưa?)
Sau một tràng không ngừng nghỉ, tôi dừng lại thở dốc và hớp ly trà. Trâm gác tay lên bàn đưa tay xoắn lọn tóc mai rồi nó mọp xuống bàn, đập bàn cười ha hả. Andrew ngồi nhìn tôi cười k nói lên lời, a ta lặng đi mấy phút rồi hỏi tôi với cái nhíu mày méo xẹo:
- Why do you just say words of love? (sao cô nói toàn tiếng yêu k vậy?)
- Because it’s easy to you “I lvoe you”. (bởi vì nói tiếng yêu là nói dễ nhất) – Tôi đáp.
Tôi đã làm a ta thực sự dở khóc dở cười và cảm thấy rất thú vị, a ta hỏi tôi rằng a ta có thể biết sô đt của tôi k? Rằng tôi có rảnh vào ngày mai k? dĩ nhiên là tôi biết anh ta muốn gì. A ta muốn hẹn hò với tôi. Còn tôi thì k nghĩ vậy. Tôi thấy k hứng thú với loại con trai như anh ta. Đơn giản, tôi thấy anh ta chẳng có gì hay cả. Nếu đó là Sinh thì tôi sẽ đi nhưng rất tiếc là Sinh lại k đoái hoài tới tôi lắm. Mặc dù a bbieets tôi cũng có ý định “theo đuổi” a đấy.
Cuối bữa tiệc, cái bill tính tiền cũng đc đưa tới. Thật sự thì một cái bánh pizza được bán ở phố Tây to và rẻ hơn chỗ tôi đi ăn với Sinh lúc trước nhiều. Ê, nhưng sao lại có tính tiền khăn lạnh trong này? Những 2 ngàn 1 chiếc, lại còn tính 2 chiecs. Quá quắt thật, tôi có đụng vào cái khăn nào suốt buổi đâu. Tôi cầm chiếc bil và bảo Andrew:
- Hey, something’s wrong. I didn’t use any cold napkin! (này, lộn rồi! Tôi có dùng khăn lạnh đâu!)
Trâm và Andrew cũng vớ lấy và xem. Xong, a ta cúi xuống nói với tôi:
-Yeah, the innkeeper must have made a mistake. Talk to him, he’s over there. (Ừ, tôi nghĩ chủ quán tính lộn rồi. Ông ở đằng kia kìa. cô lại hỏi đi)
Cha chả là tức, tôi đợm bước thẳng đến cái quấy nơi chủ quán đang ngồi. Ông ta quay lưng lại phía tôi và đang lau mấy cái ly nên k hay tôi đi tới.
Tôi đến bên quấy lên tiếng:
-A chủ quán ơi. Tính lộn rồi. Nãy giờ, có ai xài cái khăn lạnh nào đâu.
A ta quay lại làm tôi giật băn mình rớt cái bill… tôi k tin vào mắt mình, cái ông chủ quán lại là ông thầy yêu dấu của tôi. Tôi lắp bắp:
- Sao… sao… thầy lại ở đây?
Sinh cau mày, trên tay vẫn đang cuộn tròn lau mấy cái ly, sẵng giọng:
- Vô duyên. Nhà tôi, tôi k ở thì đi đâu?
Nhà Sinh ở đây sao, ôi lạy chúa. Tôi k ngờ cái số tôi nó lại k đến nỗi “con rệp lắm”… phen này thì…. Nhìn bộ mặt hớn hở của tôi mà Sinh lại nghiêng đầu nghi ngờ, a bảo:
- Nhìn cái bộ dáng hớn hở của em, tôi thấy lại sắp sửa có một chữ “ám dài hạn” giăng ra?
‘Ám dài hạn” à? Tất nhiên là thế. Sao mà Sinh hay vậy. Tôi sẽ làm vậy đó. Tôi nhìn anh cười hớn hở:
- Có đâu ạ. E vui vì em gặp thầy đó mà. Giờ thì e biết sao thầy pro tới vậy. Sống ở đây mà k pro mới lạ.
Nhưng tôi chợt nhớ tới cái bill tính tiền, lập tức liền khiếu nại anh:
- Thầy quá đáng nhé. Có khăn lạnh mà tính tiền cũng cắt cổ nữa. Khăn lạnh mắc lắm cũng ngàn rưỡi thôi, sao thầy tính tròn 2 ngan luôn thế? =.=
A nhìn tôi đẩy gọng kính nheo mắt:
- Tính 4 ngàn còn rẻ đó! Nội cái tội nhiều chuyện của em thôi đã hơn 4 ngàn rôi. Bồi tôi mướn để làm việc chứ k phải để nói chuyện phiếm nhé.
Rồi a quay qua Andrew sẵng giọng:
Sau một tràng không ngừng nghỉ, tôi dừng lại thở dốc và hớp ly trà. Trâm gác tay lên bàn đưa tay xoắn lọn tóc mai rồi nó mọp xuống bàn, đập bàn cười ha hả. Andrew ngồi nhìn tôi cười k nói lên lời, a ta lặng đi mấy phút rồi hỏi tôi với cái nhíu mày méo xẹo:
- Why do you just say words of love? (sao cô nói toàn tiếng yêu k vậy?)
- Because it’s easy to you “I lvoe you”. (bởi vì nói tiếng yêu là nói dễ nhất) – Tôi đáp.
Tôi đã làm a ta thực sự dở khóc dở cười và cảm thấy rất thú vị, a ta hỏi tôi rằng a ta có thể biết sô đt của tôi k? Rằng tôi có rảnh vào ngày mai k? dĩ nhiên là tôi biết anh ta muốn gì. A ta muốn hẹn hò với tôi. Còn tôi thì k nghĩ vậy. Tôi thấy k hứng thú với loại con trai như anh ta. Đơn giản, tôi thấy anh ta chẳng có gì hay cả. Nếu đó là Sinh thì tôi sẽ đi nhưng rất tiếc là Sinh lại k đoái hoài tới tôi lắm. Mặc dù a bbieets tôi cũng có ý định “theo đuổi” a đấy.
Cuối bữa tiệc, cái bill tính tiền cũng đc đưa tới. Thật sự thì một cái bánh pizza được bán ở phố Tây to và rẻ hơn chỗ tôi đi ăn với Sinh lúc trước nhiều. Ê, nhưng sao lại có tính tiền khăn lạnh trong này? Những 2 ngàn 1 chiếc, lại còn tính 2 chiecs. Quá quắt thật, tôi có đụng vào cái khăn nào suốt buổi đâu. Tôi cầm chiếc bil và bảo Andrew:
- Hey, something’s wrong. I didn’t use any cold napkin! (này, lộn rồi! Tôi có dùng khăn lạnh đâu!)
Trâm và Andrew cũng vớ lấy và xem. Xong, a ta cúi xuống nói với tôi:
-Yeah, the innkeeper must have made a mistake. Talk to him, he’s over there. (Ừ, tôi nghĩ chủ quán tính lộn rồi. Ông ở đằng kia kìa. cô lại hỏi đi)
Cha chả là tức, tôi đợm bước thẳng đến cái quấy nơi chủ quán đang ngồi. Ông ta quay lưng lại phía tôi và đang lau mấy cái ly nên k hay tôi đi tới.
Tôi đến bên quấy lên tiếng:
-A chủ quán ơi. Tính lộn rồi. Nãy giờ, có ai xài cái khăn lạnh nào đâu.
A ta quay lại làm tôi giật băn mình rớt cái bill… tôi k tin vào mắt mình, cái ông chủ quán lại là ông thầy yêu dấu của tôi. Tôi lắp bắp:
- Sao… sao… thầy lại ở đây?
Sinh cau mày, trên tay vẫn đang cuộn tròn lau mấy cái ly, sẵng giọng:
- Vô duyên. Nhà tôi, tôi k ở thì đi đâu?
Nhà Sinh ở đây sao, ôi lạy chúa. Tôi k ngờ cái số tôi nó lại k đến nỗi “con rệp lắm”… phen này thì…. Nhìn bộ mặt hớn hở của tôi mà Sinh lại nghiêng đầu nghi ngờ, a bảo:
- Nhìn cái bộ dáng hớn hở của em, tôi thấy lại sắp sửa có một chữ “ám dài hạn” giăng ra?
‘Ám dài hạn” à? Tất nhiên là thế. Sao mà Sinh hay vậy. Tôi sẽ làm vậy đó. Tôi nhìn anh cười hớn hở:
- Có đâu ạ. E vui vì em gặp thầy đó mà. Giờ thì e biết sao thầy pro tới vậy. Sống ở đây mà k pro mới lạ.
Nhưng tôi chợt nhớ tới cái bill tính tiền, lập tức liền khiếu nại anh:
- Thầy quá đáng nhé. Có khăn lạnh mà tính tiền cũng cắt cổ nữa. Khăn lạnh mắc lắm cũng ngàn rưỡi thôi, sao thầy tính tròn 2 ngan luôn thế? =.=
A nhìn tôi đẩy gọng kính nheo mắt:
- Tính 4 ngàn còn rẻ đó! Nội cái tội nhiều chuyện của em thôi đã hơn 4 ngàn rôi. Bồi tôi mướn để làm việc chứ k phải để nói chuyện phiếm nhé.
Rồi a quay qua Andrew sẵng giọng:
PHẦN 29

- Hôm nay sinh nhật Hân ù. Để tôi coi có quà gì hay tặng em không. Chờ chút. – Sinh nói thế. Anh móc điện thoại ra và gọi cho ai đó. Chừng khoảng mươi mười lăm phút anh cất điện thoại và bảo chúng tôi:
- Đợi tôi đi thay cái áo. Ra lấy xe rồi đi luôn. Tôi dẫn tới chỗ này. – Sinh vọt lên cầu thang cạnh quầy và không quên bảo Andrew: – Stay home and take care of things for me, ok? I’ll go with them. (ở nhà coi quán. được không? tôi đi với họ.)
Andrew gật gù cái đầu bóng loáng vẫu môi dài thườn thượt:
- Of course, i’ll do it. Have fun. ( tất nhiên. vui vẻ nhé.) Anh ta vừa lau quầy vừa càu nhàu, sau đó nhìn tôi nhướn mày cười nhạt. Tôi tự hỏi sao anh ta lại trở mặt ghét tôi như vậy? Thế mà cách đây mấy tiếng anh ta còn rất thân thiện với tôi kia mà….
Lát sau, Sinh trở xuống với cái áo sơ mi màu lam tím. Làn da trắng cùng với nét điển trai không chê vào đâu được của anh làm chúng tôi lại trầm trồ như lúc xem phim dạo nào. Ông thầy này cũng may là không biết ổng đẹp trai. Ổng mà biết chắc dán cái list fan hâm mộ lên tường nhà cũng chưa hết…
Vừa lúc đó Andrew chạy ra, anh ta bảo:
- Sinh, mind if i come along? Your sister woke up and said she can handle the bar. (Sinh. Tôi có thể đi theo không? Chị anh mới xuống và chỉ nói chỉ có thể coi bar).
Chúng tôi nhìn Sinh rồi nhìn nhau bối rối. Chẳng lẽ không cho anh ta đi, dù gì thì anh ta cũng quen chúng tôi cách đây mấy tiếng… Cho đi thì tôi chắc anh ta sẽ nghĩ ra trò gì để phá bĩnh tôi đấy mà. Cái nhìn khi nãy… nghi lắm….
Rốt cuộc tôi cũng phải cho Andrew đi theo vì anh ta năn nỉ quá tha thiết. Hơn nữa anh ta cũng vì nói chuyện với tôi mà bị Sinh la nên tôi phải cho anh ta đi theo.
Sinh dẫn chúng tôi đi vào một con hẻm ngoằn ngoèo trên đường Trần Hưng Đạo. Thấp thoáng ở đích đến là một quán bar nhạc sống nhỏ, trước cửa sổ có hàng chữ Night city làm bằng đèn neon màu hồng đậm. Adrew liền đi trước lăng xăng mở cửa quán cho chúng tôi. Lần lượt Sinh vào trước , tới Trâm. Tới phiên tôi, bất ngờ Andrew đóng sập cửa lại và quay lưng đi theo hai người kia.
Cánh cửa đóng sập suýt làm tôi bị dập mũi. Tôi khá bất ngờ trước hành động của anh ta. Anh ta cố tình chơi tôi. Định thần một hồi, tôi liền đẩy cửa vào và đuổi theo họ. À kia rồi! Họ đang đứng nơi quầy. Sinh đang nói chuyện với bà chủ quán. Khi tôi tới thì Trâm quay lại hỏi:
- Mày biến đi đâu vậy. Giờ mới vô. Bà chủ quán nói tiếng Anh giọng gì tao nghe không nổi.
Tôi nghiêng người ngó bà chủ quán. Trông bà ta thật bùn cười, mái tóc búi cao như tháp Babylon, đeo nhiều trang sức và đối chọi với nước da đen dòn là bộ đồ đầm hoa vàng đỏ may theo kiểu Gipsy (người Digan). Tôi vênh tai cố lắng nghe họ nói chuyện nhưng cũng bó tay. Bà ta nói quá khó nghe. Cách bà ta nói chuyện cugnx mắc cười không kém cách ăn mạc. Bà ta nói câu nào với Sinh cũng chêm vào tiếng “darling” (cưng) để gọi anh. sau khi 2 người đã nói chuyện xong thì anh qua chỉ chúng tôi và nói với bà chủ quán:
- Let me introduce my students, Tram and Han.
Bà ta ngó Trâm, ngó tôi, và thốt lên rồi nắm tay tôi:
- Nice to meet you. My name’s Ruby. You must have been the one who made Sinh go crazy. He told me so much about you. (thật vui khi biết các cháu. tôi tên là Ruby. Chắc hẳn cháu là nguoi làm Sinh nổi điên. Anh ấy nói về cháu nhiều lắm).
Tôi cười mếu nhìn bà ta, Ruby nói khó nghe thật. Nhưng tôi cũng cố đoán và hiểu. Bà ta nói tôi làm Sinh điên ư? Điên kiểu nào? Nghĩa đen hay nghĩa bóng? Tôi cũng đáp lại bà ấy:- Nice to meet you, too. What did he say? All good. I hope. (Cháu cũng vậy. Thiệt hả? Thầy nói với bà như thế à?). Rôi quay qua bặm môi khẽ liếc Sinh.
Sinh thì huýt sao ngó lơ chỗ khác tránh cái lườm của tôi và ra chiều không biết gì. Ruby nhìn thấy thái độ của tôi bèn cười ngất và buôn một câu với anh:
- Ha ha, you’re in trouble, darling! Your students are so cute. Sinh cũng nhe răng cười lại, còn Andrew thì nhăn mặt.
Tôi ngeh hắn thì thào (rất nhỏ. nhưng tôi vẫn nghe được):
- So cute, huh? Tram is ok. The other, i don’t think so.
Vô duyên! Tôi không xinh thì đã làm sao?
Bà chủ quán dẫn chúng tôi tới bàn mà Sinh khi nãy đã đặt sẵn, nó nằm gần bên tay trái và là vị trí dễ nhìn thấy sân khấu nhất. Trên kia, ban nhạc người nước ngoài đang chơi một bản hòa tấu êm ái. Không biết Sinh tìm đâu quán dễ thương thế nhỉ?
Sinh bảo, Andrew kéo ghế sếp chỗ ngồi và theo chân bà Ruby tiến vào bếp. Andrew kéo cái ghế đầu tiên ra rồi để đó (chỗ đó thì chắc dành cho Sinh rồi), hắn kéo cái thứ hai và nhấn Trâm ngồi xuống. Xong hắn kéo 2 cái ghế nữa, chắc chắn cho hắn và tôi rồi. Tôi dợm người ngồi xuống cái ghế thứ ba thì Andrew đẩy mạnh tôi ra rồi ngồi vào chỗ đó. Trước sự ngạc nhiên của tôi hắn trỏ tay chỉ vào cái ghế thứ tư bảo:
- That’s your place. – Nói thật là càng lúc tôi thấy hắn càng kì quặc. Hắn trở mặt với tôi kinh khủng. Thế mà cách đây mấy tiếng đồng hồ còn đòi số phone của tôi nữa.
Lát sau Sinh trở lại đem đặt lên bàn một chiếc bánh sinh nhật có đèn cầy số 17 và cái bông hồng xanh thật lớn và trên mặt bánh có đề dòng chẽ: “Happy birthday Hân bao gạo”.
Cô chịu nổi không? Bánh sinh nhật mà cũng chọc điên người ta. Mọi người đều vỗ tay và reo vang: “Happy birthday Hân.”, thích thật đấy, kể từ mười bảy năm qua đây là cái sinh nhật vui nhất tôi từng có. Tôi liền nhắm mắt lẩm nhẩm ước và thổi tắt nến. Cai điều ước khi nãy của tôi, ranh ma quá chừng. Tôi ước là tôi sẽ được một nụ hôn từ Sinh trong ngày sinh nhật. hihihi, ôi trời ơi, phải tội mất. Lại tới màn cắt bánh chia cho mọi người thì. Hic… cái khoản này tôi vụng lắm, nên tôi đã lên tiếng “bán cái”:
- Ai cắt đi. Em mà cắt là một hồi bầy nhầy.
Andrew lập tức lên tiếng:
- May I? I want to do something for your birthday. (Tôi nè. Tôi muốn làm giúp cô. Sinh nhật cô mà.)
Tôi nhìn hắn cảnh giác. Sợ hắn lại chơi tôi thêm lần nữa. Nhưng với nụ cười niềm nở và ánh mắt sáng ngời của hắn đã xóa tan niềm nghi ngờ của tôi. Biết gì không? Tôi lại bị gạt một lần nữa.
Dao nĩa vừa rơi vào tay Andrew thì hắn đã chia cái bánh ra làm bốn phần bằng nhau. Kể cả cái bông hồng xanh thiệp đẹp tôi lăm le giành cung bị xéo làm bốn mảnh không kịp trăng trối. Làm xong, hắn đặt dao xuống và gắp ra đĩa cho bốn người. Tôi nhìn góc tư bánh với nửa cánh hồng xanh mà máu nóng sắp bốc lên đầu. Tuy nhiên tôi phải cố nén cơn tức lại, hôm nay là sn tôi, tôi mà nóng giận thì k hay. Mà nói gì đây? Andrew đã chia đều cái bánh cho moi người. Hắn đã rất công bằng còn gì?
Trong lúc chúng tôi đang dùng bánh sn thì mây người khách nước ngoài xung quanh thay phiên nhau lên ca hát góp vui. Họ chơi từ nhạc Country cho đến Rock a roll làm k khí sôi động hẳn lên. Những tràng pháo tay, cánh hoa tung lên tới tấp cho những giọng ca hay bất ngờ.
Adrew cũng rất hào hứng, hắn nhào lên sân khấu chụp mic và đeo cây đàn guitar vào và bắt đầu hát tặng tôi một bài chả ăn nhập gì vào ngày sn cả: “Crazy”.
Ca xong bài đó thiên hạ vỗ tay rần rần, hắn hứng chí ca thêm bài nữa. Nhưng lần này là bài hát nói về VN. Tôi, Trâm và Sinh ngồi nhìn hắn hát múa mà muốn đi ngủ. Cũng bởi cái bài đó từ đầu đến cuối toàn toàn nhạc và mẫy chữ Việt nam lặp đi lặp lại hoài. Tôi chán nản cúi xuống xắn cái bánh đưa vào miệng cũng là lúc hắn kết thúc “cuộc dạo chơi âm nhạc” của mình. Andrew cầm mic đáp lại thịnh tình của máy cô gái lên tặng hoa cho hắn bằng mấy lời “thank u” và mấy cái hôn gió như ca sĩ thực thụ. Và tôi bỗng nghe hắn sướng tên tôi, tôi chưa kịp nuốt miếng bánh thì ho sặc sụa. Tôi không chịu lên vì xấu hổ, tôi chưa hề hát trước đông người như thế.
Bình thường, tôi chỉ hát trong nhà tắm thôi chứ sân khấu trước mặt mọi người thì chịu. Vả lại, tôi đâu có biết bài hát mà Andrew đã đăng ký cho tôi đâu. Nhưng sau rốt do sự ủng hộ của Sinh, Trâm và mấy người quanh đấy, tôi dè dặt đi lên. Andrew trao cho tôi mic và nháy mắt đá đểu:
- Good luck.
Cái thái độ đó đã cho thấy tôi lại hắn gài hàng lần nữa.
Tiếng nhạc nổi lên, tôi cầm mic mà run như cầy sấy. Bài này tôi biết nhưng đâu có thuộc lời. Tôi bèn lugns túng quay sang xin ban nhạc cho đổi bì. Và với chất giọng trầm “đúng chất Carpenters” tôi đã hoàn thành xuất sắc “yesterday once more”. Tôi đã gỡ được một bàn thua trông thấy, tiếng vỗ tay vang lên rào rào.
Tôi nghĩ phải gài hàng cho Sinh hát xem sao, nên tôi đã n ói người chỉnh nhạc đăng ký tên anh lên hát ngay sau tôi. Thì người chỉnh nhạc lật phiếu lên và nói với tôi:
- Đỗ Hoàng Thư Sinh hả? Đã đăng ký từ sớm.
Tôi nửa ngạc nhiên nửa mừng rỡ. Thế là tôi cũng có dịp nghe Sinh hát rồi. Hồi hộp ghê.
Tôi ôm một đống hoa về chỗ mh trong sự hậm hực của Adrew và cái nhìn thật tự hào từ Sinh. Còn Trâm thì khỏi nói, kể từ đó trở đi lần nào đi karaoke, nó cũng bật bài đó cho tôi ca đến nối thấy là ngán.
Phút giây trông ngóng bấy nhiều lần cũng đã đến. Sinh bước lên sân khấu và hát tặng tôi. Tôi đã cảm thấy hạnh phục biết boa. Tôi như lạc vào cõi mơ, khi tận tai mh nge giọng hát dày và ấm của anh. Nhưng trong đó tôi lại thấy hiện điện một nỗi buồn xa xăm. A hát tặng tôi nhưng tôi có cảm giác anh đang kể về một điều gì đó nuối tiếc trong quá khứ của mình. Giọng anh ngân nga từng lời nhack như đang lưu nhớ một kỷ niệm đã xa lắm rồi. Giá như tôi có thể biết anh trước kia như thế nào nhỉ?
Kể từ đó cũng là lúc bài hát “let it be me” của Lôn với chất giọng của Sinh đã hiện diện trong những giấc mơ lúc tôi đi ngủ. Đã biết bao đêm, tôi nghe hoài, nghe hoài bài hát đó mà không thấy chán. Và mơ ước một ngày nào đó, tôi có thể nói với anh “Let it be me”. Nhưng đời đâu có khi nào bằng phẳng như ta muốn… Giờ đây khi bật lại bài ” Let it be me”, tôi lại ước rằng tôi chưa từng biết nó….
Sinh bước xuống trong sự tán thưởng “kinh hồn” của mọi người. Tôi chợt thấy mình thật may mắn khi gặp được Sinh. Ông trời quả thật đôi lúc cũng khá công bằng. Bình thường, thì tôi vẫn càu nhàu với ông trời này đui rồi, chắc là “ổng” có nge tôi càm ràm điếc cả lỗ tai quá, nên đã chặn đứt bằng cách cho Sinh hiện diện trong cuộc đời tôi chăng?
Tôi và Trâm vỗ tay khen a không ngớt làm Sinh cứ cười hoài. Ghét quá! Biết cười đẹp cười hoài. Nụ cười này có cho vàng thì chưa chắc tôi đã đổi đâu. Nhưng nếu cho tôi một hộp chocolate Thụy sĩ hảo hạng thì tôi sẽ suy nghĩ lại, hi hi hi.
Tôi khen Sinh thì Andrew chan vào chọc khoáy một câu:
- Yeah, Sinh sure was good. Not like someone who thought she was Karren Carpenter. (Ừ. Sinh ca thì khỏi nói. Còn như ai kia. Hát dở ẹc mà cứ tưởng mình là Carpenters).
Chịu hết nổi tôi quay qua cãi lại hắn:
- What’s your problem? I sang better than you did! (Buồn à? Tôi hát còn hay hơn anh đó).
Andrew nhún vai và lặp lại cái trề môi đầy khinh thị:
- I’m in the audience now, thanh you. (Tôi chỉ nhận xét ở cương vị người nge thôi.) – Rồi hán ta quay qua hỏi Sinh:
- Singing’s not her strong suit, is it? (Cô ấy hát dở ẹc mà đúng không?)
Sinh nhìn tôi cười tủm tỉm:
- Hát hay mà. Hay hơn con vịt một chút.
Sau câu nói của Sinh, Andrew hất mặt lên với tôi ý là thấy chưa còn Trâm bụm miệng cười khúc khích. Tôi nhe răng cười tinh ranh:
- Nhưng chí ít cũng có những 2 con ngống đực nãy giờ ngồi nge con vịt hát đó thôi. Lại còn vỗ tay nữa mới ghê.
Nghe tôi nói xông Andrew nhìn chỗ khác, gãi cái đầu bóng loáng của hắn. Trâm thì cười phá lên to hơn còn Sinh thí nét mặt giận không ra giận mà cười cũng chẳng cười nổi… Trên kia nhạc vẫn xập xình….

PHẦN 30

….Chỉ cần một ánh mắt ấy thôi là con tim tôi lại đi sai nhịp của nó… – Hân ù :”(
Mấy hôm sau lúc đang ngồi học tôi nge mấy chị cùng lớp kháo nhau rằng hôm nay sẽ thực tập vơi một giáo viên bản ngữ rất trẻ và đẹp trai. Gớm! Thế thì có gì thú vị. Dân Tây là cái dân vỗn dĩ đã mắt sâu mũi cao, trán rộng cho nên nhìn thằng nào chả đẹp giống thằng nào. Chỉ có dân châu Á mới xấu đẹp rõ ràng thôi. Chẳng bao lâu sau vào giờ học, Sinh bước vào va theo sau sinh là Andrew. Sinh giới thiệu với cả lớp rằng hắn là giáo sinh bản ngữ cho chúng tôi thực tập đối thoại. Mấy cô, mấy chị tre trẻ thì xôn xao hẳn lên, ríu ra ríu rít, Còn tôi thì lại càng thở dài ngao ngán. Tường ai chứ hắn thì,.,,, chán bỏ xừ… Nội nhìn cái đầu trọc của hắn thôi tôi cũng đá mất hứng rồi nói chi đến đối thoại. À! Không đối thoại mà “đối thọi” thì được…
Sau buổi học tôi ở lại và “làm phiền” Sinh như mọi khi. Nhân lúc a đang sắp xếp mấy bài kiểm tra thì tôi lên cười toe toét:
- Thầy… hồi hôm bữa hát hay quá đi. Bữa nào đi hát karaoke nha. Cho e thưởng thức “giọng ca vàng” của thầy nữa đi. Không thua gì ca si.
A nhìn tôi đẩy gọng kính lên, bĩu môi:
- Không rảnh. Bận bù đầu đây. Với lại “giọng ca vàng” mà. Hát lung tung, vàng mất giá.
Tôi hếch mũi cười nụ:
- Thấy ghê không? Toàn là vàng giả mà thầy cứ kiêu. Hi hi hi.
Sinh cũng nhìn tôi bật cười:
- Người đẹp kiêu mới có giá. Ha ha ha….
Cái cách nói của Sinh làm tôi rùng mình . Hình như càng ngày, anh tập cái tính “tới luôn” giống tôi thì phải. Nếu vậy, tôi cần cắt đứt mạch ngay lập tức, một người đẹp biết mình đẹp thì thật nguy hiểm. Tôi nhướn mày cười với Sinh cắt đuôi luôn:
- Phải. “giá hành, giá hẹ” ngoài chợ giờ rẻ lắm thầy. Chỉ cần 2.000 là e quơ nguyên cả nắm.
Nghe xong nụ cười trên môi Sinh chợt tắt, a lườm tôi:
- Lúc nào em cũng là kẻ dập tắt niềm vui của người khác là sao? Rảnh quá thì đi xuongs dưới lấy giùm tôi ly nước. Hậu tạ sau.
Tôi tủm tỉm:
- Được. Thầy nói đó nghe.
Tại phòng giáo vụ, tôi vừa đứng rót nước vừa nhớ lại cái lườm của Sinh khi nãy, tự nhiên tôi cười khúc khích. Làm mấy thầy cô giáo ngồi gần đó (kể cả Andrew) đều tròn mắt nhìn tôi xong rồi họ tự nhìn nhau. Chắc họ đang nghĩ tôi bị điên. Tôi nén cười, cắn môi lại, rót cho đầy ly nước rồi phóng đi mất.
Trong khi Sinh uống cạn ly, thì tooi chìa tay mè nheo:
- Thầy…. đồ hậu tạ đâu?
Sinh để ly nước xuống và nhìn tôi gỡ mắt kiếng ra lục cặp rồi rôi quay qua tôi:
- Không có đồ gì đáng giá ở đây. Thôi để kì sau đi.
Tôi xụ mặt:
- Thầy hứa lèo… mốt đừng sai em xuống dưới lấy nước nữa.
Anh gãi đầu nhăn nhó:
- Thiệt là giờ không có cái gì đẹp hết. Kì sau nhé.
Tôi phụng phịu:
- Không. Đưa bây giờ… còn không thì… – Tôi dặm chân rồi suy nghĩ. Tôi chỉ vào môi mình mỉm cười:
- …. Không thì…. một nụ hôn thầy nhé. Không đáng giá nhưng được thầy ạ….
Sinh trợn mắt nhìn tôi trân trối một lúc, anh liền gật gù đứng lên:
- Được thôi. Cái đó chấp nhận được.
Tôi trợn mắt lùi lại:
- Ê! Thầy lầm thật hả. Cái đó em giỡn thôi mà. Thầy làm em sợ đó.
Vẫn cái vẻ tỉnh bơ anh tiến về phía tôi:
- Người lớn không nói chơi. Cái này thể theo lời yêu cầu mà. Với lại, em cũng thích tôi mà, đúng không? – Vừa nói anh tiến gần tôi hơn nữa. Tôi lùi sát tường nín thở, hoảng hốt xua tay loạn xạ về phía Sinh:
- Em giỡn thôi mà. Đừng làm thật chứ. Cứu tôi với….
Anh chụp lấy tay tôi, đưa mặt sát gần lại còn tôi thì quay qua chỗ khác nhằm né tránh khuôn mặt anh với đôi mắt nhắm tịt, nín thở, toát mồ hôi lạnh.
Bất thần Sinh đưa tay lên nhéo mũi tôi vặn vẹo gằn giọng:
- Tôi bảo kì sau là kì sau. Dám đòi quà trắng trợn vậy hả? Dám giỡn với tôi hả? Hôn gì mà hôn. Con nít con nôi. Chừa chưa? Chừa chưa?
Lúc đó, tôi chỉ biết kêu oai oái. Chợt, Andrew bước vào, hắn há hốc miệng chữ A, mắt chữ O trước tình huống này. Sinh thoáng đỏ mặt , bỏ tay xuống rồi bỏ tôi ra, đi lên bàn thu dọn cặp sách. Trước khi đi xuống, sinh quay qua bảo tôi.
- Tắt đèn, tắt quạt dùm. Thank you.
Lúc đó Andrew nhìn tôi dò hỏi.
- Cô hình như thích ổng nhiều nhỉ?
Tôi quay qua mỉm cười với hắn:
- Không, tôi không có thích ông ấy… – Hắn ôm ngực thở phào thì tôi tiếp:
- …. I’m in love with him.
Ngay lập tức Andrew quát um lên làm tôi giật mình:
- Tôi cấm cô. Đừng tới gần ổng lần nữa. Và cô nên nhìn lại mình đi, xấu xí và thấp hèn. Cô không biết thân phận hả? Tránh xa , ổng ra.
Sau khi phun một tràng, hắn trừng mắt nhìn tôi rồi bỏ đi. Tim tôi bấy giờ hãy còn đập thình thịch, tôi dựa vào tường thở dốc, tôi sợ và giận run người. Hắn nói tôi xấu xí thì có thể được nhưng thấp hèn là một sự xúc phạm ghê gớm. Sao hắn có thể xúc phạm người khác ghê gớm thế cơ chứ? Mà tôi vẫn không hiểu, tôi đã làm gì hắn phải nổi điên lên như vậy?
Những ngày sau tôi cố tình tránh mặt Andrew, bảo đảm là không làm gì cho hắn nổi điên bất tử như hôm trước. Nhưng hễ mỗi lần tôi tìm cách đến gần Sinh, hắn lại lăng xăng kiếm chuyện này chuyện nọ để hòng tách a ra khỏi tầm mắt của tôi.
Cứ thế những lần nói chuyện giữa anh và tôi ít dần. Tôi càm thấy như một phần trong mh bị tước đi, tôi không chịu nổi điều đó. Tô nhớ a mặc dù tôi luôn thấy a trong tầm mắt nhưng không thể nào đến gần a được. Tôi bèn tìm mọi cơ hội để được gần anh như hồi nào, chính vì thế tôi phải căng óc ra canh chwg để không đụng Andrew để được nói chuyện với Sinh.
Nhưng hầu như không có cơ hội, ngày nào Andrew cũng đến trường cả và hắn k cho tôi một cơ hội nào để gặp anh dầu là môt chút. Sinh dường như cũng nhận thấy là dạo này tôi k trêu chọc a nữa, ngay cả một cái cười dành cho a cũng không được trọn vẹn trên môi….
Hôm nay là ngày thứ bảy nhàm chàn vì Andrew cũng có đi dạy và hắn lúc nào cũng kè kè bên Sinh. Hắn buôn toàn ch. vớ vẩn, không có một chủ đề gì nhất định. Điều đó làm tôi khó chịu, thật sự khó chịu. Tôi sẽ nói chuyện với hắn một lần cho ra nhẽ. Hắn k có quyền gì cấm tôi thích Sinh cả….
Nghĩ là làm, sau giờ học tôi đi tìm hắn và thấy hắn đang ngồi đọc sách dười tàn cây. Tôi bước đến và ngồi phịch xuống kế bên hắn. Tôi nói:
- I like Sinh. (Toi thích Sinh).
Andrew vẫn thản nhiên lật sách và nốc Coke:
- Tôi biết.
Tôi quay qua lườm hằn sang hắn:
- Thế tôi phải làm gì để được nói chuyện với ổng?
Andrew ngẩng đầu lên nhìn tôi bằng đôi mắt xanh của hắn rồi tiếp tục đưa Coke lên miệng:
- ĐỪng có mơ. Tôi không thích cô vì cô không đẹp. Cô đừng bao giờ hỏi tôi về chuyện này nữa.
Cũng lại chuyện đep hay không đẹp. Cái tên vớ vẩn, yêu một người cần nhiều lý do chứ k phả đẹp xấu. Nhưng tôi thừa nhận là tôi thích Sinh lần đầu tiên vì a đẹp trai và giống cậu tôi, sau đó tôi càng chắc chắn cảm xúc của mình hơn vì tính anh cũng rất hay mà. Sinh chẳng bao giờ nói nhiều nhưng những hành động của a luôn khiến người ta rung rinh.
- Tôi không phủ nhận là tôi thich ổng vì ổng đẹp trai. Lúc đó chỉ là cái nhìn đầu tiên thôi.
Sau này tôi biết rõ hơn về ổng. Nếu bây giờ ổng có xấu đi thì tôi vẫn yêu vì trước sau xấu đẹp gì tôi biết ổng vẫn là ổng. Cuối cùng là a đâu có phải là ba của ổng đâu mà anh dám tự tiện quyết định chuyện đời tư của ổng chứ? – Toi bảo Andrew như vậy.
Hắn nhìn tôi hơi ngạc nhiên, rôi mỉm cười lạnh nhạt:
- Nói hay lắm. Nhưng tôi không có ý định thả ổng cho cô đâu.
- Vì sao? Tôi có làm gì anh đâu. – Tôi nghẹn ngào. nói thế mà hắn vẫn lì. Hắn nhún vai:
- Vì tôi thích thế. Bởi vì tôi ghét cô. Vậy thôi.
Tôi nhìn hắn mà nỗi căm ghét của tôi dâng lên ngùn ngut. Tôi mà có con dao nào ở đây tôi sẽ nhào tới và… gọt cái đầu hắn như gọt… dứa. Đồ kì đà cản mũi… Đồ….đồ khoai Tây. Tôi liếc xéo Andrew một cái và rồi bỏ đi. Tuy chưa biết làm gì hắn, nhưng tôi sẽ tim cách vượt qua hắn.
Khi tôi bước chưa được mấy bước thì hắn gọi giật lại:
- Này. Cô đã phí công sức giải thihs vì sao cô yêu Sinh. Nếu tôi không cho cô một cơ hội thì tôi quá hẹp hòi.
Tôi nge hắn nói thế liền quay ngoắt lại nhìn hắn với ý thăm dò:
- Thật không? Anh sẽ làm thế chứ?
Andrew gật gù:
- Phải, tôi sẽ làm thế với một điều kiện. Có phải cô sẽ làm tất cả vì Sinh không?
Tôi do dự về điều này, tôi k dám gật. Nếu điề đó không vượt quá khả năng của tôi và điều đó thật sự trong sáng thì tôi sẽ làm. Còn trường hợp xấu nhất thì….
Tôi nhìn Andrew đăm chiêu suy nghĩ. Cái đầu tròn lẳn như quả bóng của hắn đang toan tính gì đây? Tôi hy vọng là hắn không có ý định đen tôi với tôi. Hắn đang mỉm cười chờ đợi tôi. Cái vẻ mặt của hắn đầy gian manh. Tôi nhìn hắn thật lâu và rốt cuộc tôi thở hắt ra và bảo:
- Tôi sẽ làm tất cả. Nhưng nếu nó không trong sáng tôi sẽ không làm.
Hắn nhìn tôi, ôm bụng cười sằng sặc rồi vỗ vai tôi”
- (Nói gì vậy? Tôi không hiểu.)
Andrew trề môi, nheo mắt bảo tôi:
- (Hãy hỏi Sinh về Jasmine Million. Bây giờ thì đừng làm phiền tôi. Và hãy trông nom cả cô bạn thân nữa.)
Nói rồi hắn đeo headphone lên đầu đút tay vào túi quần và bỏ đi với dáng nhún nhẩy. Còn tôi thì đứng giữa trường ngơ ngác đầy những dấu chấm hỏi trong đầu. Jasmine Million là ai? Cô ấy có quan hệ gì với Sinh?
Trên đường đi tới chỗ để xe thì tôi vẫn miên man nghĩ về điều Andrew nói. Tại sao tôi phải “trông nom” cô bạn thân của tôi. Còn cái cô Jasmine gì đấy là ai? Nghe có vẻ rất huyền bí. Cô ta có liên quan gì trong chuyện này nhỉ?
Khi đã đến chỗ để xe thì tôi thấy bóng dáng Sinh đang loay hoay ở đấy. Tim tôi đập rộn lên. Anh kia rồi, lâu rồi không được nge anh nói và nhìn thấy nụ cười nồng hậu đó. Khi Sinh vừa để cặp lên xe và ngẩng lên thấy tôi, anh đã mỉm cười. Thấy ghét! Biết người ta bị “bệnh tim” mà cứ hễ thấy là cười thôi.
Tôi nghĩ một mai mà tôi có đem Sinh di nhân bản vô tính thì chắc cũng chưa tìm thấy nụ cười giống vậy lần nữa đâu. Yêu rồi, yêu chết đi được.
Tôi vẫy tay chào anh:
- Thầy ơi. Hôm rày không nói chuyện…
Sinh nhướn mày trề môi cười nụ ra vẻ kiêu căng, tinh nghịch tiếp luôn:
- … Bộ nhớ tôi hả?
Tôi cười bẽn lẽn và khẽ vuốt tóc giả vờ ngó quanh quất:
- Ai thèm nhớ thầy. Nhớ món quà của em thì đúng hơn.
Sinh cau mày, gõ nhẹ đầu tôi:
- Sao cái gì em không nhờ mà lại nhớ mấy cái đó dai thế? – nhưng rồi a cũng lục cặp lấy món quà trao cho tôi và dặn:
- Đây nè. Nhớ là mang về nhà mới được gỡ ra đó, nghe không?
Tôi vâng vâng, dạ dạ và cũng không quên tố cáo Andrew với anh:
- Cám ơn thầy. Mấy hôm nay ít được gặp và nói chuyện với thầy cũng tại Andrew. Hắn kiếm hết chuyện này đến chuyện nọ để kéo thầy đi đó.
Sinh chớp chớp đôi mắt khoanh tay, bặm môi gật đầu khi nghe lời tố cáo của tôi:
- Hèn chi. Mấy bữa rày cái gì nó cũng kiếm chuyện hỏi. Ra là vậy.
Rồi anh quay qua tôi. đung đưa khuôn mặt cúi xuống nhìn tôi thật gần:
- Có khi nào Andrew thích em rồi không nhỉ? Sao cứ thích làm chuyên cho em để í. Như vậy thì không được đâu nhe.
Phải rồi, dĩ nhiên là không được. Tên đó thích tôi. tôi thà chết còn sướng hơn. Dòm không có một cọng tóc là đã không ưa nổi. Lại còn vô duyên, thô lỗ chẳng được cái nết gì. Tôi cũng hùa theo Sinh:
- Đúng rồi! Sao mà được thầy. Tên đó nằm mơ giữa ban ngày cũng chưa chắc được em để ý đâu. (Tôi chảnh ghê nhỉ). Hắn không bằng một goc của thầy nữa.
Sinh hết tủm tỉm lại gật gù nghe hết “bài tố tụng”của tôi trong khi sắp xếp lại mớ đồ trong cặp. Tôi vẫn thao thao bất tuyệt”
- ….Hắn rất bất lịch sự khi chê em thẳng thừng. Vô duyên quá phải không thầy? Hắn nói loạn xạ cả lên… Em chẳng hiểu nổi, nào là phải trông nom bạn em. Lịa còn biểu em hỏi thầy về cái cô Jasmine Million gì đấy nữa….
Lúc nghe tôi nói đến Jasmine thì Sinh buông rơi cái cặp, a quay ngoắt lại nhìn tôi mở to mắt lắp bắp:
- Em… em nói… cái gì?
Tôi cũng ngạc nhiên và nhắc lại câu nói cuối cùng mà nãy tôi đã nói. Rồi khuôn mắt Sinh biến đổi hẳn. Anh trở nên thất thần rồi sau đó cáu gắt với tôi:
- Em không có chuyên gì làm ư? Lại đi nói chuyện với vẩn với tên Andrew đó. Tôi không biết Jasmine nào hết….
Anh rời chỗ tôi đến bên xe minh, gỡ cốp xe, quẳng cặp vào đấy, lại im lặng bần thần. Sau đó anh quay qua tôi, nhẹ nhàng nhưng rất lạnh lùng, anh bảo:
- Còn em. Trễ rồi, về nhà đi.
Thái độ của Sinh làm tôi rất ngạc nhiên và cũng thấy sợ nữa. Tôi rụt rè để tay lên ghi-đông xe a hỏi:
- Em đã nói gì làm thầy giận sao? Nếu… vậy…. thì em xin lỗi.
Sinh cũng biết là đã cư xử không đúng với tôi, anh dịu dàng nhưng vẫn lạnh lùng.
- Không có gì! Giờ em về đi. Mốt gặp. Và đừng có đến gần Andrew nữa. – Nói xong, Sinh dắt xe đi thẳng.
Còn tôi một lần nữa ngơ ngác. Hôm nay đâu phải thứ sáu ngày mười ba mà sao ai cũng có vẻ điên điên khi nói tới Jasmine đó? Hết Andrew rồi tới Sinh. Thái độ của cả hai đã thực sự làm tôi chả hiểu mô tê chi hết….
- Yên tâm đi. Tôi sẽ không bắt cô làm gì xấu đâu. Nghĩ thế nào về một nụ hôn nhỉ?
Tôi giật mình đẩy hắn ra lắp bắp:
- Cái…cái…cái gì? Một… nụ …. hôn hả? – Hắn nhìn vẻ lúng túng của tôi và tiếp tục:
- Như cô muốn. Chỉ một nụ hôn thôi. Không có gì trong sáng hơn thế. Dám khong?
Tôi nhìn hắn cười mà kinh hãi. Hắn thật là khiếm nhã. Nhìn vẻ mặt nửa bối rối nửa chực lo lắng và giận dữ của tôi, hắn khoái chi nắm vai tôi và ghé vào tai tôi thì thầm:
- Chỉ một nụ hôn thôi và tôi sẽ không “cản mũi” hai người nữa. Nghĩ đi, một nụ hôn bằng với tự do đấy.
Suy nghĩ một hồi lâu rồi tôi ngẩng lên:
- Tôi sẽ làm nhưng sau đó anh phải giữ lời hứa!
Andrew nhếch mép khẽ:
- Tất nhiên. Tôi giữ lời. – Đó thật là giây phút ghê rợn khi tôi nhắm tịt mắt run rẩy ghé tới chỗ hắn, vừa chờ tới thì hắn đặt ngón tay lên môi tôi và đẩy tôi ra. Tôi té xuống ghế và nửa ngạc nhiên, nửa mừng rỡ vì không biết vì sao hắn làm thế.
19.2
Andrew đứng lên, vất lon coke vào thùng rác, xách cặp lên vai và nhìn tôi khinh khỉnh:
- (Tôi thấy thương hại cô đấy. Cô nguyện làm mọi thứ vì ổng nhưng ổng chỉ coi cô là phương tiện để ổng tiếp cận người khác thôi. Đồ ngốc. Tôi không cần nụ hôn của cô đâu. Tạm biệt và hãy tranh thủ hạnh phúc với ổng hôm nay đi.)
Tôi tròn mắt nhìn hắn, tôi không hiểu nối hắn đang ngụ ý gì. Tôi vội vành chạy theo hắn níu lại hỏi:

TIẾP THEO

- (Nói gì vậy? Tôi không hiểu.)
Andrew trề môi, nheo mắt bảo tôi:
- (Hãy hỏi Sinh về Jasmine Million. Bây giờ thì đừng làm phiền tôi. Và hãy trông nom cả cô bạn thân nữa.)
Nói rồi hắn đeo headphone lên đầu đút tay vào túi quần và bỏ đi với dáng nhún nhẩy. Còn tôi thì đứng giữa trường ngơ ngác đầy những dấu chấm hỏi trong đầu. Jasmine Million là ai? Cô ấy có quan hệ gì với Sinh?
Trên đường đi tới chỗ để xe thì tôi vẫn miên man nghĩ về điều Andrew nói. Tại sao tôi phải “trông nom” cô bạn thân của tôi. Còn cái cô Jasmine gì đấy là ai? Nghe có vẻ rất huyền bí. Cô ta có liên quan gì trong chuyện này nhỉ?
Khi đã đến chỗ để xe thì tôi thấy bóng dáng Sinh đang loay hoay ở đấy. Tim tôi đập rộn lên. Anh kia rồi, lâu rồi không được nge anh nói và nhìn thấy nụ cười nồng hậu đó. Khi Sinh vừa để cặp lên xe và ngẩng lên thấy tôi, anh đã mỉm cười. Thấy ghét! Biết người ta bị “bệnh tim” mà cứ hễ thấy là cười thôi.
Tôi nghĩ một mai mà tôi có đem Sinh di nhân bản vô tính thì chắc cũng chưa tìm thấy nụ cười giống vậy lần nữa đâu. Yêu rồi, yêu chết đi được.
Tôi vẫy tay chào anh:
- Thầy ơi. Hôm rày không nói chuyện…
Sinh nhướn mày trề môi cười nụ ra vẻ kiêu căng, tinh nghịch tiếp luôn:
- … Bộ nhớ tôi hả?
Tôi cười bẽn lẽn và khẽ vuốt tóc giả vờ ngó quanh quất:
- Ai thèm nhớ thầy. Nhớ món quà của em thì đúng hơn.
Sinh cau mày, gõ nhẹ đầu tôi:
- Sao cái gì em không nhờ mà lại nhớ mấy cái đó dai thế? – nhưng rồi a cũng lục cặp lấy món quà trao cho tôi và dặn:
- Đây nè. Nhớ là mang về nhà mới được gỡ ra đó, nghe không?
Tôi vâng vâng, dạ dạ và cũng không quên tố cáo Andrew với anh:
- Cám ơn thầy. Mấy hôm nay ít được gặp và nói chuyện với thầy cũng tại Andrew. Hắn kiếm hết chuyện này đến chuyện nọ để kéo thầy đi đó.
Sinh chớp chớp đôi mắt khoanh tay, bặm môi gật đầu khi nghe lời tố cáo của tôi:
- Hèn chi. Mấy bữa rày cái gì nó cũng kiếm chuyện hỏi. Ra là vậy.
Rồi anh quay qua tôi. đung đưa khuôn mặt cúi xuống nhìn tôi thật gần:
- Có khi nào Andrew thích em rồi không nhỉ? Sao cứ thích làm chuyên cho em để í. Như vậy thì không được đâu nhe.
Phải rồi, dĩ nhiên là không được. Tên đó thích tôi. tôi thà chết còn sướng hơn. Dòm không có một cọng tóc là đã không ưa nổi. Lại còn vô duyên, thô lỗ chẳng được cái nết gì. Tôi cũng hùa theo Sinh:
- Đúng rồi! Sao mà được thầy. Tên đó nằm mơ giữa ban ngày cũng chưa chắc được em để ý đâu. (Tôi chảnh ghê nhỉ). Hắn không bằng một goc của thầy nữa.
Sinh hết tủm tỉm lại gật gù nghe hết “bài tố tụng”của tôi trong khi sắp xếp lại mớ đồ trong cặp. Tôi vẫn thao thao bất tuyệt”
- ….Hắn rất bất lịch sự khi chê em thẳng thừng. Vô duyên quá phải không thầy? Hắn nói loạn xạ cả lên… Em chẳng hiểu nổi, nào là phải trông nom bạn em. Lịa còn biểu em hỏi thầy về cái cô Jasmine Million gì đấy nữa….
Lúc nghe tôi nói đến Jasmine thì Sinh buông rơi cái cặp, a quay ngoắt lại nhìn tôi mở to mắt lắp bắp:
- Em… em nói… cái gì?
Tôi cũng ngạc nhiên và nhắc lại câu nói cuối cùng mà nãy tôi đã nói. Rồi khuôn mắt Sinh biến đổi hẳn. Anh trở nên thất thần rồi sau đó cáu gắt với tôi:
- Em không có chuyên gì làm ư? Lại đi nói chuyện với vẩn với tên Andrew đó. Tôi không biết Jasmine nào hết….
Anh rời chỗ tôi đến bên xe minh, gỡ cốp xe, quẳng cặp vào đấy, lại im lặng bần thần. Sau đó anh quay qua tôi, nhẹ nhàng nhưng rất lạnh lùng, anh bảo:
- Còn em. Trễ rồi, về nhà đi.
Thái độ của Sinh làm tôi rất ngạc nhiên và cũng thấy sợ nữa. Tôi rụt rè để tay lên ghi-đông xe a hỏi:
- Em đã nói gì làm thầy giận sao? Nếu… vậy…. thì em xin lỗi.
Sinh cũng biết là đã cư xử không đúng với tôi, anh dịu dàng nhưng vẫn lạnh lùng.
- Không có gì! Giờ em về đi. Mốt gặp. Và đừng có đến gần Andrew nữa. – Nói xong, Sinh dắt xe đi thẳng.
Còn tôi một lần nữa ngơ ngác. Hôm nay đâu phải thứ sáu ngày mười ba mà sao ai cũng có vẻ điên điên khi nói tới Jasmine đó? Hết Andrew rồi tới Sinh. Thái độ của cả hai đã thực sự làm tôi chả hiểu mô tê chi hết….

PHẦN 31

Cho đến hai hôm sau khi chúng tôi đang vào lớp sớm, vừa bước chân lên cầu thang thì tôi nghe thấy Sinh và andrew đang cãi nhau một trận tóe lửa. Tôi hoảng sợ, đứng nép sau cánh cửa và chờ đợi. Tôi nghe tiếng sinh chưa bao giờ giận dữ như thế:
- (Chuyện gì đã qua thì cứ cho nó qua đi. Đừng bới móc có được không?)
Tiếng Andrew cũng dấm dẳng trả lại”
- ( Tôi chẳng bới móc gì cả. Đó là cô ta. Cô ta không nên hỏi anh về chuyện đó chứ.)
Rồi tôi nghe Sinh hậm hực:
- ( Cô ấy không tự dưng mà hỏi đâu. Cậu đã làm gì cho cô ấy tò mò. Mà chuyện cô ấy thích tôi thì có liên quan gì đến cậu?)
Andrew cũng không vừa đáp trả lại ngay:
- ( có đấy. Tôi chỉ không chịu đựng được khi tôi thấy anh hạnh phúc. Anh là kẻ giết người, không xứng đáng có được hạnh phúc.)
- ( Cậu đang nói gì thế? Đó chỉ là một tai nạn) – Tiếng Sinh đầy phẫn nộ. Andrew cũng réo lên:
- ( Thế anh nghĩ vì ai đaz gây ra tai nạn cho cô ấy? Anh đấy! Cô ấy chết là vì anh! Tôi vẫn nhớ ngày ấy. Tôi không quên và cũng không tha thứ cho anh. Anh giết chểt chị tôi.)
Tới đây thì tôi thấy Sinh im lặng hẳn. Mặt anh tái hẳn đi, anh đưa tay ôm cằm run run. Sinh nhìn ra cửa sổ, thẫn thờ rôi ngồi khuỵu xuống đất. Còn Andrew thì nhìn Sinh cười nhạt, rất nhạt một cách thỏa mãn, độc ác. Nhưng ánh mắt hắn, tôi cảm thấy trong đó chút gì rất đau đớn. Hắn bỏ đi, bỏ Sinh l;ại với căn phòng học âm u với ánh đèn lờ nhờ buồn bã và …tôi. tôi nép sau cánh cửa trong bóng tối và cảm thấy hụt hẫng, bàng hoàng, nhói đau. Tôi ôm tim mình thở dài ngó trộm Sinh qua khe cửa. Ánh đèn phụt tắt, cúp điện rồi. Anh vẫn ngồi đó, trong bóng tối, yên lặng. Một sự yên lặng nặng nề, u ám… tôi cảm nhận trái tim anh đang tan nát, nỗi đau lớn quá. Tôi không biết trong bóng tôi đó đã có bao nhieeui giọt nước mắt rơi xuống đôi gò má kia? Lúc này tôi muốn chạy đến bên anh, tôi muốn ôm anh và cho anh biết tôi đau đớn khi nhìn thấy anh buồn.
Nhưng tôi sợ… một nỗi sợ mơ hồ rằng tôi không phải là người anh cần. Nên tôi lặng lẽ rời khỏi cánh cửa và bước xuống cầu thang đi xuống sảnh dưới. Nơi ấy Andrew cũng đang đứng ngay lan can nhìn xuống dưới sân trường đăm chiêu. Nghe tiếng chân của tôi, hắn quay lại. Tôi thấy đôi mắt xanh của hắn đỏ hoe. Chúng tôi nhìn nhau một lúc lâu và hắn bất ngờ vọt lại chỗ tôi, đưa hai bàn tay ti lớn siết mạnh cổ tôi, khiến tôi không thở được chỉ ặc ặc được mấy tiếng trong họng.
Hắn thét lên:
- đó là tại cô. Tại sao cô ở đây? Tại sao cô làm gì cũng giống cô ấy? Tôi ghét cô… tôi ghet cô… vì… cô đa làm tôi nhớ đến cô ấy. Tôi không thể nhịn được khi thấy cô quanh quẩn bên ông ta. Ngày xưa cô ta cũng vậy. Các người là đồ ngốc. Ông ta chỉ giỏi làm tổn thương người khác mà thôi.
Rôi hắn buông tôi ra. Tôi vịn lan can thở dốc. Còn hắn khuỵu xuống và gục đầu vào tường khóc òa như một đứa trẻ:
-( tôi xin lỗi. Thật sự xin lỗi… Tôi không ghét cô. Tôi không ghét ông ấy. Tôi ước là tôi có thể. Nhưng tôi không thể quên ngày cô ấy mất. Nó đánh ngã tôi.)
Nhìn cái bộ dạng khở sở cùng đôi mắt giàn giụa nước của hắn, lòng căm ghét của tôi bỗng bay biến đâu mất. Tôi lai thấy lòng mình nao nao tội nghiệp hắn. Thương hại thì cũng không phải nhưng tôi thấy đồng cảm với hắn. Tôi có thể chưa biết cách mất đi người yêu quý của mình là như thế nào nhwng tôi hiểu Andrew phải cảm nhận nỗi trống vắng không thể lấp đầy khi không còn chị bên mình. Tôi hiểu cảm giác cô đơn ra sao khi chỉ có một mình. Buồn lắm thay.
Tôi ngồi thụp xuống bên hắn, đưa tay vỗ vỗ, xoa xoa tấm lưng rộng của hắn và đưa chiếc khăn giấy:
- nín đi, bé bự. Đừng khóc. Tôi hiểu cảm giác anh thế nào. Tôi biết khi mất đi cái gì đó hay người nào đó thân thiết, càm giác rất đau và buồn).
Andrew gấp chiếc khăn mà tôi đưa cho làm tư rồi gật đầu nhè nhẹ và chớp đôi mắt hãy còn mọng nước ra chiều cảm ơn tôi. Trong khi đó tôi tiếp tục an ủi hắn:
- (Như tôi ấy. Tôi cũng từng có một chú cún con. Tên là Totti. Tôi yêu nó rất nhiều. Nhưng một ngày nọ nó bị bệnh và mất. Tôi phải mất một thời gian mới lấy lại thăng bằng. Và từ đó trở đi tôi không thể yêu thêm một con chó nào nữa. Chúng ta có cùng một cảm giác nhỉ?)
Andrew đang sụt sịt bỗng nhiên nhìn tôi một cách rất lạ, hắn cứ làm như mới gặp tôi lần đầu vậy. Tôi cũng nhìn hắn ngạc nhiên không kém và hỏi:
- chuyện gì vậy? Tôi đã nói gì sai sao?
Andrew nhếch mép lườm tôi:
- hay nhỉ. Cô an ủi kiểu gì vậy? Người chết chứ có phải chó chết đâu. Nỗi đau của tôi đâu giống cô. Sao cô có thể so sanh kiểu như vậy?
- (Không hiểu sai ý tôi rồi. Ý tôi là điểm giống nhau là nỗi đau của chúng ta giống nhau. Đều là mất mát cả.) – tôi bối rối giải thích cho hắn vì không muốn hắn hiểu lầm.
- ( Không giống nhau một tí nào cả. Chị tôi chết nghiêm trọng hơn con chó ngu ngốc của cô!) – Andrew kêu lên một cách bất mãn.
Chậc…! cái tên đầu đất… đã giải thích thế rồi mà còn không hiểu. Chết thế nào mà chả giống nhau. Miễn chết là thấy đau khổ, mất mát rồi. Lại còn so sanhbs chết nào nghiêm trọng hơn nữa thì đúng pó tay.
20.2
Tôi bèn đứng phắt dậy, cáu bẩn:
- ( Tôi bó tay. Tôi đã giải thích nãy giờ mà anh không hiểu. Từ rày về sau anh có thế này thì tôi cũng chả quan tâm. Dùng não mà suy nghĩ những gì tôi nói nãy giờ. Giờ tôi đi đây. Tạm biệt.)
Andrew bặm môi lại vì câu nói của tôi, hắn cũng đứng phắt lên đưa hai tay bóp cổ tôi lần nữa và lắc mạnh:
- ( Cô nói gì về việc dùng não hả? Tôi đau có phải là thằng ngu.)
Tôi cũng giằng co lại với hắn:
- ( Tôi nói ráo cả nước miếng rồi còn gì? Anh không phải là thằng ngu, mà là đồ cứng đầu.)
Nghe tôi nói thế mắt của hắn long lên, hắn cố tình siết chặt cổ tôi và lắc mạnh hơn nữa:
- ( Gì hả, nói lại coi? Toi giết cô bây giờ.)
Tôi thì cố đẩy hắn ra khỏi người mình, vừa đẩy vừa la:
- ( Sao anh dám làm thế hả? Tôi đã có lòng an ủi anh cơ mà. Đầu đất.)
Hắn hừ mũi đưa đôi mắt xanh hình viên đạn kê sát mặt tôi, mặt hắn cau lại:
- ( Cô an ủi hay chọc giận tôi? Tôi thà buồn một mình còn hơn nghe cô an ui.)
Andrew và tôi cứ thế giằng co nhau, chẳng ai chịu nhường ai. Kẻ mắng qua người nói lại ỏm tỏi cả một hành lang. Đến lúc cả hai mệt nhừ tử thì chúng tôi bỏ nhau ra. Hắn và tôi đều dựa vào tường thở dốc. Nhìn bộ dạng rũ rượi của tôi, andrew nhìn tôi bật cười rồi hắn mếu rôi lại cười.
Cái gã này, tâm trạng phức tạp nhỉ. Hết khóc rồi cười, cười rồi lại mếu. Hắn bị hâm thì phải? Andrew lại gượng cười lần nữa và đưa tay gạt nước mắt nói rành rọt:
- ( Cô thật sự giống cô ấy lắm. Nhấ là cách cô an ủi tôi. Thiệt tình lắm. Cô ấy ngày xưa cũng nói tôi như thế. Cám ơn. Tôi đỡ hơn rồi. Tôi có thể thấy cô ấy trong cô. Cảm ơn lần nữa.)
Nhìn đôi mắt xanh lấp lánh và nụ cười hiện ra trên môi hắn, tôi cũng thấy vui. Tôi đưa tay bắt tay hắn nhẹ nhàng:
- Không có chi. Bạn bè mà.
Andrew nắm chặt tay tôi bóp mạnh thân thiện và hắn bất ngờ kéo tôi hôn lên má rất nồng hậu. Tôi nhìn hắn với cái miệng há hốc. Andrew xoa đầu tôi nhẹ nhàng, cười bảo:
- ( Cái hôn cho một người bạn. Cám ơn vì đã không ghét tôi sau những gì tôi làm với cô. Tôi quý cô. Lần này là thật đấy. Tôi có viêc phải đi. Tạm biệt cô nhé.) – Andrew nháy mắt vỗ vai tôi rồi quay lưng bỏ đi.
Sau khi hắn đi rồi, tôi bất giác mỉm cười một mình và đưa tay lên xoa má lẩm bẩm: – Điên thiệt á. Nhưng hắn cũng dễ mến đấy. Đôi khi hơi điên tí.
Khi tôi vừa quay lại , Sinh đã đứng ngay sau lưng tôi trên bậc tam cấp. Tôi bất ngờ bối rối không biết nói gì chỉ lắp bắp:
- Ơ…. thầy…..
Sinh nhìn tôi với đôi mắt ráo hoảnh, bị tổn thương trong phut chốc rồi anh cười. Nụ cười đau đớn, lạnh lẽo. Anh lướt qua tôi một cách nhẹ nhàng và lạnh lùng. Anh nhanh chóng đi theo những bậc thâng tối rồi biến mất. Còn mình tôi đứng như trời chồng nhìn theo mà nge lòng đau nhói. Tôi đã làm việc không nên làm… Chuông vang lên. Tôi điếng người. Thế là một buổi học hôm nay lại vắng bóng anh….

Đọc tiếp


icon Dậy làm tình cực khoái
icon Truyện sex hay (18+)
icon Ảnh hot girl tự sướng
icon Game hành động hot
icon Truyện sex học sinh
icon Truyện sex đủ thể loại
icon Phim sex hay nhất
icon Phim sex full
icon Kinh nghiệm làm tình
icon Game đánh bài online


Truyện sex, truyện người lớn , Truyện nứng , truyện sex lầu xanh , sex việt , hình sex , ảnh sex, phim sex , phim sex hay , phim sex châu á , phim sex châu âu , phim sex tự sướng , phim sex hoạt hình , truyen sex học sinh