Tuyện tình yêu tuổi teen, Truyện tình yêu lãng mạn,
Truyện tình yêu cảm động nhất
PHẦN 32
Tối hôm đó, tôi cố gọi cho Sinh để giải thích cho anh nge chuyện với Andrew là không có gì cả. Nhưng đáp lại tràng đt của tôi là những tiếng tu tu tu… đều đặn và khô khốc. Tôi cố gọi đi gọi lại nhiều lần nhưng vẫn những tiếng tu tu đó. Chuông vẫn đổ nhưng anh k bắt. Khi tôi đã gần như thất vọng và buông xuôi thì Sinh bắt máy. Tôi chưa kịp mừng thì tiếng a vang lên gọn lỏn lạnh băng:
“Để cho tôi yên!”‘ Rồi anh cúp máy cũng lạnh như khi anh nói…. Tôi đứng yên cầm cái phone trong tay một thoáng rồi đánh rớt nó, ngồi phịch xuống đất thẫn thờ, đau quá… hai dòng nước mắt trào ra. Tôi khóc. Tôi đã làm gì thế? Sao tôi không đến với anh khi anh cần tôi. Tôi thật là một đứa vô tâm, không ra gì. Sao tôi còn dám nói tôi yêu anh? Thế mà khi anh đau khổ tôi lại k ở đó… Sao vậy? Sao tôi lại ngốc thế chứ? Hôm sau nữa, tôi thấp thỏm đợi đến giờ học sẽ gặp anh để nói xin lỗi. Tôi đi đến trường mà long nặng trĩu vì không biết anh có còn giận tôi không. Tôi đã thật sai lần khi không ở bên cạnh anh lúc đó. Chính thái độ hời hợt của tôi mà Sinh đã bị tổn thương sâu thêm. Tôi quả là một con ngốc. Tôi nhất định sẽ tìm anh nói xin lỗi. Tôi dẫn xe vào chỗ giữ xe thì đã nhìn thấy anh ngồi ghế đá xem bài. Anh dường như đã bình phục sau cơn sốc đó. Tôi nhanh chân cất xe rồi ghé qua chỗ anh Tôi đứng kế bên băng đá rụt rè gọi anh: - Thầy ơi.. em ngồi chỗ này được chứ ạ? Sinh không thèm ngước lên nhìn tôi lấy một cái. hất hàm: - Cứ việc. Đây đâu phải là tài sản cá nhân của riêng tôi đâu. Tôi khẽ khang ngồi xuống kế bên anh vừa lên tiếng: - Thầy ơi, chuyện hôm nọ…. VỪa nghe thấy thê, Sinh đã thu dọn tập vở, đứng phắt dậy bỏ tuốt vào văn phòng. Thái độ của Sinh làm tôi bị hụt hẫng, vậy là anh vẫn còn giận. Tôi ngồi lại một mình trên ghế đá, thừ người nhìn trời mây bay mà lòng buồn man mác. Mây trên trời hôm nay sao mà trôi chậm và u uất thế? Cái cảm giác nặng nề ủ dột đang dâng tràn trong tôi. Tôi không muốn thấy Sinh như thế. Cái cảm giác lạnh lung của anh làm tôi khó chịu. Tôi muốn thấy anh cười như trước kia. Ôi! nụ cười của anh sao nồng ấm và tuyệt vời đến vậy. Tôi muốn làm tất cả vì nụ cười đó. Tôi sẽ phải xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, chỉ cần nụ cười tươi tắn đó quay trở lại lên khuôn mặt kia. Tôi thở dài co hai chân lên ghế lại thừ người ra suy nghĩ thì một bàn tay to bè vỗ lên vai tôi. Tôi quay qua thì thấy thầy Lâm đang cười toe toét: - Sao vậy? Suy nghĩ chuyện đời dữ quá ha mà thở dài. Tôi nhìn thầy phì cười: - Thầy có phải là bụt không? Sao mỗi lần em buồn em lại gặp thầy thế? Thầy Lâm bĩu môi cười nụ rồi đi vòng qua ghế ngồi xuống chung với tôi: - Hên xui à. Không biết nữa. Có lẽ tôi là bụt thiệt. Bị gì buồn? Tôi lại thở dài lần nữa và kể thầy nghe hết mọi chuyện. Ngghe xong thầy nhìn tôi ngạc nhiên: - Chuyên này hơi ngộ à nha. Em có bị lỗi gì mà đi xin lỗi ông đó? Em chả làm gì để phải xin lỗi cả. Chuyện em an ủi Andrew là bình thường vì lúc đo em thấy tâm trạng hắn không được tốt. Gặp tui ở tình cảnh đó tui cũng thế. Thầy Lâm nói làm tôi nghĩ thấy cũng phải, nhưng thấy áy nát về cái nhìn đầy tổn thương của Sinh khi thấy Andrew và tôi nơi hành lang, tôi lên tiếng: - Nhưng mà… lúc ấy thầy Sinh rất cần em… mà em lại đi an ủi người đã làm tổn thương thầy ấy….
Thầy Lâm trừng mắt nhìn tôi rồi tiếp tục phân tích cho tôi thấy cái áy náy của tôi và điều tôi định đi xin lỗi Sinh rất ư vô duyên:
- Đo là chuyên riêng của họ. Họ cắn nhau thì họ phải tự giải quyết. Em rõ ràng là chỉ thấy Andrew buồn như vậy nên em an ủi cậu ta. Điều đó chả có gì sai cả.
- Nhưng… em biết rõ chính Andrew là người làm tổn thương Sinh mà. .. vì em núp sau cửa nghe thầy. – Tôi cãi lại chỉ vì muốn bênh vực Sinh mà thôi.
Thầy Lâm nhăn mặt và cú nhẹ vào đầu tôi:
- Điên vừa thôi nhen. Giờ tui hỏi em, nếu là trường hợp em không núp ngay cửa nhà mà vô tình thấy Andrew mà k biết ngọn nguồn câu chuyên, với bản tính hay xúc động của một đứa con gái em mới an ủi. Còn chuyện Sinh, làm sao em biết mà an ủi. Chuyên hắn giận em rất ư là vô lý. Em không thấy à? Hắn muốn em an ủi thì hắn phải tìm em kể cho em nghe chứ.
Nghe tới đây tôi cứng họng. Đúng là tại sao tôi không đặt trường hợp tôi không biết thì sao? Nhưng tôi vẫn thấy áy náy. Tôi lại cãi thầy Lâm một lần nữa: - Nhưng rõ ràng là em núp ngay cửa… Thaayd Lâm nổi đóa quay qua đưa 2 tay nhéo 2 tai tôi: - Trời ơi, tôi đã nói nãy giờ mà e không hiểu à? Chuyện em biết chuyện hay không biết chuyện không quan trọng. Cái quan trọng là em không có trách nhiệm đi xin lỗi vì em không an ủi Sinh. Chuyện tào lao. Người nào làm tổn thương người đó xin lỗi, em chỉ là kẻ ngoài cuộc thì đi xin lỗi làm gì? Hiểu chưa hả trời? Tôi nghe thầy Lâm nói mà nước mắt lại dâng lên ầng ậc, tôi nghẹn ngào: - nhưng mà… em nhìn thấy Sinh buồn em không cam tâm. Em thấy giống như em có lỗi vậy. Hơn nữa cái nhìn đó của Sinh làm em đau… nói thế xong tôi òa khóc đã đời, thầy Lâm chép miệng thở dài và đưa cho tôi cái khăn giấy của thầy và vỗ vai tôi: - nín, nín. Khổ! Yêu đương làm gì không biết… nghe thầy lâm nói tôi giật thót mình nhìn thầy, đỏ mặt, tiêng khóc nín bặt: - Sao… sao thầy biết ạ? Em… em có nói gì đâu? Thầy Lâm cũng nhìn tôi chớp mắt như từ trên trời rơi xuống: - Cái này lại còn vô duyên ác nữa. Thai độ của em thế có mù cũng thấy mờ mờ. Không yêu mắc gì người ta buồn mình buồn theo. Tui biết từ cái hồi lần đầu tiên em làm sữa thành chè lúc gặp Sinh nơi quán nước lận kia. Em bình thường co nể ai, xả láng luôn. Hôm đó tự dưng hiền hơn hoẵng. Nghe thầy Lâm nói thế, mặt tôi đỏ lên tận mang tai. Hơ! Đúng vậy mà. Tôi đã lộ liễu thế sao? Tôi nhìn thầy Lâm đỏ mặt ấp úng: - Em…em… Thầy Lâm mỉm cười, nháy mắt vỗ vai tôi: - Không sao đâu. Cứ giả vờ như tui không biết vậy. Hơn nữa học trò tui lớn rùi mà. Yêu ai là quyền của em chứ. Với lại Sinh dù là thầy cũng là con trai mà, phải không? Con gái yêu con trai là bình thường thôi… Chuyện tự nhiên nó phải thế. Thôi đi rửa mặt đi rồi lên lớp hoc. Nhưng đừng mải yêu rồi quên mất học hành ghen.
Tôi đứng lên chào thầy rồi lui vào nhà vệ sinh để rửa mặt. Ôi trời, cái mặt giờ tèm lem như con mèo rồi. Trong khi trên đường lên lớp, tôi suy nghĩ xem có cách nào làm Sinh nói chuyện mà không giận tôi nữa không? Đang mải mê suy nghĩ thì tôi đâu có hay là Andrew đã đi bên cạnh tôi. Tiếng hắn làm tôi hết hồn: - (Ê, đang nghĩ gì vậy? Trông mặt cô tếu lắm đó. Tôi có cái này cho cô nè.) Tôi mở to mắt nhìn hắn kinh ngạc: - (ồ, thật à? Cho tôi hả? Sao vậy?) Andrew gãi đầu bối rối: - ( Tôi muốn nói cám ơn và xin lỗi vì tôi quá thô lỗ. Nhưng cô không để bụng và coi tôi là bạn. Cô rất tốt với tôi). – Nói rồi hắn dúi món quà vào tay tôi và chạy mất.. Tôi nhìn theo cái dáng chạy như ma đuổi của hắn phì cười rồi đi lên lớp học… Suốt buổi học hôm đoSinh hoàn toàn không đế í gì đến tôi\, thậm chí tôi giơ tay xin phát biểu cũng không đế ý. Anh vẫn bình thường cười nói với mọi người nhưng trong mắt anh khi đó anh đã coi tôi như không ở trong lớp. Một lỗi đối xử lạnh nhạt khủng khiếp. Hết một buổi học nhưng anh cũng không chút đoái hoài gì đến tôi cả. Tôi cảm thấy đau đớn. Sao vậy chứ? Tôi có lỗi gì đâu, có chăng chỉ là lỗi không quan tâm Sinh kịp lúc mà thôi. Thật ra thì lúc đó tôi cũng muốn quan tâm đến a\nh lắm nhưng không dám. Tôi sợ. Tôi không biết lúc ấy tôi mà an ủi thì mọi chuyện sẽ theo hướng nào. Tệ hơn hay tốt hơn. Nhưng tôi sợ. Kết quả của điều sợ sệt của tôi bây giờ còn tệ hơn tôi tưởng. Tôi phải hứng chịu thái đối xử “có như không” của Sinh. Nhưng mà nghĩ đi thi tôi cũng nghĩ lại. Tôi đã là cái gì của Sinh đâu mà giận dữ với tôi. Tôi không chịu được cách đối xử của Sinh với tôi bây giờ. Anh cứ làm như tôi là có lỗi (thật sự anh làm cho tôi cảm thấy có lỗi). Tôi ghét điều đó. Tôi ghét đàn ông khôn khéo như anh. Tại sao cứ luôn cảm thấy có lỗi trong khi tôi đâu có chút lỗi nào đâu cơ? Đáng ghét mà. Với những suy nghĩ chóng vánh trong đầu, tôi định bụng khi ra về tôi sẽ nói hết với Sinh rằng anh đối xử với tôi như vậy thật là vô lý.
Chuông reng. Như định trước, tôi vọt lên chỗ anh sau giờ học và kiếm chuyện nói với anh hòng từ chuyện này bắt qua chyện kia giải thích chuyện anh giận tôi thật là vô lý. Tôi có làm gì đâu mà giận.
Sinh vẫn ngồi trên bàn chấm bài trễ như mọi ngày, tôi đi lên và nhẹ nhàng lên tiếng hỏi câu “mào đầu”: - Bài hôm nay nhiều không hả thầy? Có cần em phụ không ạ? Sinh cụp mắt đưa đẩy cây bút đó không thèm nhìn tôi. Cũng cái thái độ đó khi dưới tán cây lúc chiều. Sinh trả lời nhẹ nhàng, lạnh tanh tuy không cộc lốc , không nhát gừng nhưng trong từng câu nói đó anh làm người ta cảm thấy nỗi bực tức của anh: - Cám ơn em. Mình tôi xử lý đống này được rồi, không cần em nhọc công. Hết giờ học rồi. Về đi. Xớ rớ ở đây làm gì? Tôi đang rất muốn hét vào mặt anh rằng sao thầy vô duyên quá vậy? Em có làm gì thầy đâu mà thầy giận em. Nhưng tôi phải kềm chế. Dẫu sao anh vẫn còn đang bị tổn thương nếu tôi làm thế là không hay. Tôi vẫn cố tươi cười để vuốt giận anh:
- Em xớ rớ ở đây tại vì ngày mai là chủ nhật. Không có gì để làm đâu. Cho nên em ở lại trễ tí để giúp thầy. Có sao đâu. Mặc cho nụ cười của tôi rất là hối lỗi và đáng yêu nhưng Sinh vẫn lạnh lùng: - Khỏi. Tạ ơn em. Tôi nghĩ bây giờ có một người đang rất cần em giúp đó. Andrew bây gờ cũng đang chấm bài ở phong B05 đó. Em qua đó mà giúp. Rõ cứng đầu. Người ta đã xuống nước như thế mà còn không chịu dãn mà cứ căng thế à. Cục tức của tôi bắt đầu dâng. Phải kềm xuống. Vuốt xuống… Tôi đưa tay lên ngực, nhắm mắt đôi ba giây để kềm lại mình. Tôi muốn hét vào mặt cái ông già ấy ghê. Nhưng thôi, bình tĩnh nào, bình tĩnh. Mình yêu thầy. Thầy đang giận chứng tỏ mình cũng có giá trị. Hãy nghĩ đến điều tốt đẹp đó. Vuốt xuống nào. Tôi mở mắt ra lại nở nụ cười một lần nữa. Bạn có hiểu một nụ cười miễn cưỡng để che đậy sự bực tức chỉ vì mình không nỡ làm tổn thương người ấy lần nữa cực nhục lắm hay không? Nhưng người ấy nào có hiểu cho tôi, cứ chọc tức tôi mãi thôi. - Andrew chỉ là bạn thôi mà thầy. Thầy là thầy của em. Em phải giúp chứ, em học thầy nhiều hơn Andrew mà. Với lại em giúp Andrew rồi mà. Giờ tới phiên em giúp thầy. Thầy cho em giúp nhé. – Tôi mỉm cười tươi hơn khi nãy cùng với đôi mắt mở to tha thiết. Tôi hy vọng là anh sẽ mềm lòng một chút vì tôi hầu như chưa bao giờ xuống nước năn nỉ ai lâu như thế? Trừ khi người ấy tôi thật sự yêu quý. Sinh đẩy mắt kiếng lên sống mũi nhếch mép cười nhạt: - Thật sao? Em cũng còn nhớ tôi là thầy của em cơ đấy. Giúp tôi rồi có định đòi quà tôi không? Hôm qua em giúp Andrew rồi hắn có tặng quà em không? Chắc là có nhỉ? Câu nói này của Sinh làm tôi bị tổn thương theo như cách anh nói thì tôi có tử tế gì, giúp người chỉ nhằm mong sự đền đáp lại. Mặt tôi biến sắc hẳn, tôi không ngờ ng có bộ mặt dễ thương như anh lại có thể chua cay và sốc óc đến như vậy. Tôi tức muốn khóc. Tôi bặm môi lại, nuốt nước bọt xuống và kềm lại cái nắm tay đang run lên. Vừa lúc đó Andrew từ đâu xộc vào miệng cũng dấm dẳng bực tức: - ( Ông nghĩ ông là thằng quái nào thế? Cô ấy không có trách nhiệm phải năn nỉ ông. Cổ làm thế là quá tốt rồi đó. Còn cô, tôi nghĩ cô về giờ là vừa. Dây dưa với loại người này mệt lắm.) Sinh lúc này đã giận còn giận hơn. Anh cau mặt lên cao giọng hơn với tôi khi nãy: - Đó, có người rủ em về rồi. Về đi. Rồi chẳng nói thêm anh đứng lên đẩy tôi lẫn hắn ra khỏi lớp. Còn tôi thì quay qua dòm Andrew nổi cơn tam bành. Dùng cặp uýnh hắn túi bụi: - ( Tuyệt. Tôi đâu có nhờ anh giúp. Anh rảnh quá ha?) Còn Andrew vừa né vừa năn nỉ tôi: Tôi tiếp tục đánh đấm hắnĐâu liên quan đến anh. Anh vừa làm hỏng chuyện của tôi đấy.) – Tôi quẳng cặp vào người hắn rồi bỏ đi trong lòng cảm thấy bực bội…
PHẦN 33 Mấy ngày hôm sau nữa khi tôi đi học tôi đã cố tình tránh mặt Andrew để bảo đảm là tôi không làm gì cho hắn nổi điên bất tử như hôm nọ thì mệt lắm. Nhưng hễ mỗi lần tôi tìm cách đến gần Sinh thì hắn lại lăng xăng kiếm chuyện này chuyện nọ để hòng tách anh ra khỏi tầm mắt của tôi. Cứ thế, những lần nói chuyện giữa anh và tôi ít dần. Tôi cảm thấy như một phần trong mình bị tước đi, tôi không chịu nổi điều đó. Tôi nhớ anh mặc dù tôi luôn thấy anh trong tầm mắt nhưng không thể nào đến gần anh được.Tôi bèn tìm mọi cơ hội để được gần anh như hồi nào chính vì thế tôi phải căng óc ra canh chừng để không đụng Andrew lẫn canh me để lại được nói chuyện với Sinh. Nhưng hầu như không có vì ngày nào hầu như Andrew cũng đến trường cả và hắn không cho tôi một cơ hội nào để gặp anh dầu là một chút. Sinh dường như cũng nhận thấy là dạo này tôi không trêu chọc anh nữa, ngay cả một cái cười dành cho anh cũng không được trọn vẹn trên môi… Hôm nay là một ngày thứ bảy nhàm chán vì Andrew cũng có đi dạy và hắn lúc nào cũng kè kè bên Sinh. Hắn buôn toàn chuyện vớ vẩn không có một chủ đề gì nhất định. Điều đó làm tôi khó chịu.Thật sự khó chịu. Tôi sẽ nói chuyện với hắn một lần cho ra nhẽ. Hắn không có quyền gì cấm tôi thích Sinh cả.
Nghĩ là làm, sau giờ học tôi đi tìm hắn và thấy hắn đang ngồi đọc sách dưới tàn cây. Tôi bước đến và ngồi phịch xuống kế bên hắn.Tôi nói: “ I like Sinh. (Tôi thích Sinh.)”. Andrew vẫn thản nhiên lật sách và nốc lon coke: “ I knew that. (Tôi biết.)”. Tôi quay đầu lườm hẳn sang hắn: “ So what can I do for you release him for a moment? ( Thế tôi phải làm gì để được nói chuyện với ổng?) ”. Andrew ngẩng lên nhìn tôi bằng đôi mắt rất xanh của hắn rồi tiếp tục đưa lon Coke lên miệng: “You don’t have a chance. I don’t like you cause you weren’t beautiful. You don’t ever ask me about this anymore.(Đừng có mơ. Tôi không thích cô vì cô không đẹp. Cô đừng bao giờ hỏi tôi về chuyện này nữa”). Cũng lại chuyện đẹp không đẹp.Cái tên vớ vẩn.Yêu một người rất cần nhiều lý do chứ không phải đẹp xấu không. Nhưng tôi thừa nhận là tôi thích Sinh lần đầu tiên vì anh đẹp trai và giống cậu tôi, sau đó tôi càng chắc chắn cảm xúc của mình hơn vì tính anh cũng rất hay mà.Sinh chẳng bao giờ nói nhiều nhưng những hành động của anh luôn khiến người ta rung rinh.
“ I don’t deny I like him because he’s handsome. That’s just the first sight. Later I knew him more than, that made senses.If some thing happened to him made him ugly.I would still love him any way, cause I knew he is still himself. And finally you’re not his father to decide for him.If you were his father, you didn’t have permision. Cause that’s his life.(Tôi không phủ nhận là tôi thích ổng vì ổng đẹp trai. Lúc đó chỉ là cái nhìn đầu tiên thôi. Sau này tôi biết rõ hơn về ổng.Nếu bây giờ ổng có xấu đi thì tôi vẫn yêu vì trước sau xấu đẹp gì tôi biết ổng vẫn là ổng.Cuối cùng là anh đâu có phải là ba của ổng đâu mà anh dám tự tiện quyết định chuyện đời tư của ổng chứ?) “- Tôi bảo Andrew như vậy. Hắn nhìn tôi hơi ngạc nhiên, rồi mỉm cười lạnh nhạt bảo: “ Good speech. But I don’t have intention to make your love way become easier.( Nói hay lắm. Nhưng tôi không có ý định tha cho cô đâu.” “ Why?I didn’t hurt you.(Vì sao vậy?Tôi đâu có làm gì anh đâu.)”- Tôi nghẹn ngào.Nói thế mà hắn vẫn lì. Hắn nhún vai: “ Because I like that.Because I hate you.Just that. (Vì tôi thích thế.Bởi vì tôi ghét cô.Vậy thôi.)”.
Tôi nhìn hắn mà nổi căm ghét của tôi dâng lên ngùn ngụt. Tôi mà có con dao nào ở đây tôi sẽ nhào tới và…gọt cái đầu hắn như gọt…dừa. Đồ kì đà cản mũi. Đồ..đồ.. khoai Tây. Tôi liếc xéo Andrew một cái và rồi bỏ đi.Tuy chưa biết làm gì hắn nhưng tôi sẽ tìm cách vượt qua hắn.
Khi tôi bước chưa được mấy bước thì hắn gọi giật lại: “Hey, hold on a sec. You did waste your time to explain why do you love Sinh. If I don’t give you a chance, I will be a small minded person. So I think I should reward for you. ( Này. Cô đã phí công sức giải thích vì sao cô yêu Sinh. Nếu tôi không cho cô một cơ hội thì tôi quá hẹp hòi. Nên tôi nghĩ là tôi nên mở đường cho cô.). Tôi nghe hắn nói thế liền quay ngoắt lại nhìn hắn với ý thăm dò: “ Really? Will you?(Thật không?Anh sẽ làm thế chứ?)”. Andrew gật gù: “ Yeah.I accept but on one condition.Will you do any thing for him( Phải tôi sẽ làm thế với một điều kiện. Có phải cô sẽ làm tất cả vì Sinh không?)”. Tôi do dự về điều này,tôi không dám gật. Nếu điều đó không vượt quá khả năng cửa tôi và điều đó thật sự trong sáng thì tôi sẽ làm.Còn trường hợp xấu nhất thì….
Tôi nhìn Andrew đăm chiêu suy nghĩ. Cái đầu tròn lẳn như quả bóng của hắn đang toan tính gì đây? Tôi hy vọng là hắn không có ý định đen tối với tôi. Hắn đang mỉm cười chờ đợi tôi. Cái vẻ của hắn đầy gian manh. Tôi nhìn hắn thật lâu và rốt cuộc tôi thở hắt mạnh ra và bảo hắn: “ I will do anything.But I won’t do if it is not pure. ( Tôi sẽ làm tất cả.Nhưng nếu nó không trong sáng tôi sẽ không làm)”. Hắn nhìn tôi, ôm bụng cười sằng sặc rồi vỗ vai tôi: “ Set your mind at ease. I won’t force you do any thing bad.How do you think about one kiss for me?( Yên tâm đi.Tôi sẽ không bắt cô làm gì xấu đâu.Nghĩ thế nào về một nụ hôn nhỉ?)”. Tôi giật mình đẩy hắn ra lắp bắp: “ Wh…at?…a kiss?? ( Cái…cái..gì? Một…nụ…hôn hả?)”. Hắn nhìn vẻ lúng túng của tôi và tiếp tục: “ As you wish. It just a light kiss. Not any thing purer than that.Dare you?( Như cô muốn. Chỉ là một nụ hôn phớt thôi.Không có gì trong sáng hơn thế.Dám không?). Tôi nhìn hắn cười mà kinh hãi. Hắn thật là khiếm nhã. Nhìn vẻ mặt nửa bối rối nửa chực lo lắng và giận dữ của tôi, hắn khoái chí nắm vai tôi và ghé vào tai thôi thì thầm: “ Just one kiss and I won’t bother you or him any more. Just think, one kiss as same as freedom ( Chỉ một nụ hôn thôi và tôi sẽ không “cản mũi” hai người đâu.Nghĩ đi, một nụ hôn bằng với tự do đấy.)”. Suy nghĩ một hồi lâu tôi ngẩng lên: “ I’ll do it. But you must keep your promise.(Tôi sẽ làm nhưng sau đó anh phải giữ lời hứa)”. Andrew nheo mắt nhếch mép khẽ: “You have my words. I’ll promise.( Tất nhiên.Tôi giữ lời)”. Đó thật là giây phút ghê rợn khi tôi nhắm tịt mắt run rẩy từ từ ghé môi tới , vừa trờ tới thì hắn đặt ngón tay lên môi tôi và đẩy phắt tôi ra.Tôi té xuống ghế và nửa ngạc nhiên, nửa mừng rỡ tuy vẫn chưa hiểu vì sao hắn làm vậy. Andrew đứng lên vất lon coke vào thùng rác, kéo cặp lên vai và nhìn tôi khinh khỉnh: “ I feel pity for you. You do anything for him but you’re just vehicle for him reach to some else.You’re jerk. I don’t need it.Bye and just happy with him for today . (Tôi thấy thương hại cô đấy. Cô nguyện làm mọi thứ vì ổng nhưng ổng chỉ coi cô là phương tiện để ổng tiếp cận người khác thôi.Đồ ngốc. Tôi không cần nụ hôn của cô đâu. Tạm biệt và hãy tranh thủ hạnh phúc với ổng hôm nay đi.).
Tôi tròn mắt nhìn hắn. Tôi không hiểu nổi hắn đang ngụ ý gì. Tôi vội chạy theo hắn níu lại hỏi: “ What do you mean?I don’t get it.(Nói gì vậy? Tôi không hiểu)”. Andrew trề môi,nheo mắt bảo tôi: “ Just ask Sinh about Jasmine Leemon.Now don’t bother me. And take care your friend, too.(Hãy hỏi Sinh về Jasmine Leemon. Bây giờ thì đừng làm phiền tôi.Và hãy trông nom cả bạn cô nữa.)”. Nói rồi hắn đeo headphone lên đầu đút tay vào túi quần và bỏ đi với dáng nhún nhẩy. Còn tôi đứng giữa sân trường ngơ ngác đầy những dấu chấm hỏi trong đầu.Jasmine Leemon là ai vậy? Cô ấy có quan hệ thế nào với Sinh?
PHẦN 34 Trên đường đi tới chỗ để xe tôi vẫn miên man nghĩ về điều Andrew nói. Tại sao tôi phải “trông nom” cô bạn thân của tôi?Còn cái cô Jasmine gì đấy là ai? Nghe có vẻ rất huyền bí. Cô ta có liên quan gì trong chuyện này nhỉ? Khi đã đến chỗ để xe thì tôi thấy bóng dáng Sinh loay hoay ở đấy.Tim tôi đập rộn lên.Anh kia rồi, lâu rồi không được nghe anh nói và nhìn thấy nụ cười tươi nồng hậu đó. Khi Sinh vừa để cặp lên xe và ngẩng lên thấy tôi và anh đã mỉm cười.Thấy ghét! Biết người ta bị “bệnh tim” mà cứ hễ thấy là cười thôi. Tôi nghĩ một mai mà tôi có đem Sinh đi nhân bản vô tính thì chắc cũng chưa tìm thấy nụ cười giống vậy lần nữa đâu. Yêu rồi, yêu chết đi được.
Tôi vẫy tay chào anh: “ Thầy ơi. Hổm rày không nói chuyện…”. Sinh nhướn mày trề môi cười nụ ra vẻ kiêu căng, tinh nghịch tiếp luôn: “ …Bộ nhớ tôi hả???”. Tôi cười một cách bẽn lẽn và khẽ vuốt tóc giả vờ ngó quanh quất: “ Ai thèm nhớ thầy.Nhớ món quà của em thì đúng hơn”. Sinh cau mày gõ nhẹ đầu tôi: “ Sao cái gì em không nhớ mà lại nhớ mấy cái đó dai thế?”. Nhưng rồi anh cũng lục cặp lấy món quà đưa cho tôi và dặn: “Đây nè. Nhớ là về mới được gỡ ra đó nghe không?”.Tôi vâng vâng dạ dạ và cũng không quên “tố cáo” Andrew với anh: “ Cám ơn thầy. Mấy nay em ít được gặp và nói chuyện với thầy cũng tại Andrew.Hắn kiếm hết chuyện này đến chuyện nọ để kéo thầy đi đó”. Sinh chớp chớp đôi mắt khoanh tay bặm môi gật gù khi nghe lời tố cáo của tôi:” Hèn chi. Mấy bữa rày cái gì nó cũng kiếm chuyện hỏi.Ra là vậy”. Rồi anh quay qua tôi đung đưa khuôn mặt cúi xuống nhìn tôi thiệt gần: “ Có khi nào. Andrew thích em rồi không nhỉ?Sao cứ thích làm chuyện cho em để ý.Như vậy thì không được đâu nhe.”
Phải rồi, dĩ nhiên là không được.Tên đó thích tôi, tôi thà chết sướng hơn. Dòm không có một cọng tóc là đã không ưa rồi.Lại còn vô duyên, thô lỗ chẳng được cái nết gì. Tôi cũng hùa theo Sinh: “Đúng rồi! Sao mà được, thầy. Tên đó nằm mơ giữa ban ngày cũng chưa chắc được em để ý đâu. ( tôi chảnh ghê nhỉ) Hắn không bằng một góc của thầy nữa”. Sinh hết tủm tỉm lại gật gù nghe hết “bài tố tụng” của tôi trong khi sắp xếp lại mớ đồ linh tinh trong cặp.Tôi vẫn thao thao bất tuyệt: “….hắn rất bất lịch sự khi chê em thẳng thừng.Vô duyên quá phải không thầy? Hắn nói loạn xạ cả lên…em chẳng hiểu gì nào là phải trông nom bạn em.Lại còn biểu em hỏi thầy về cái cô Jasmine Leemon gì đấy nữa….”
Lúc nghe tôi nói đến Jasmine Leemon thì Sinh buông rơi cái cặp, anh quay ngoắt lại nhìn tôi mở to mắt lắp bắp: “ Em…nói…cái gì?”. Tôi cũng ngạc nhiên và nhắc lại cái câu cuối cùng mà lúc nãy tôi đã nói. Rồi khuôn mặt Sinh biến đổi hẳn.Anh trở nên thất thần rồi sau đó cáu gắt với tôi: “ Em không có chuyện gì làm ư? Lại đi nói chuyện vớ vẩn với tên Andrew đó.Tôi không biết Jasmine nào hết…”. Anh rời chỗ tôi đến bên xe mình, gỡ cốp xe, quẳng cái cặp vào đấy, lại im lặng bần thần.Xong, Sinh đóng sập nó rất mạnh làm tôi giật nảy mình. Sau đó anh quay qua tôi, nhẹ nhàng nhưng rất lạnh lùng, anh bảo: “ Còn em.Trễ rồi, về nhà đi”. Thái độ của Sinh làm tôi rất ngạc nhiên và cũng cảm thấy sợ nữa. Tôi rụt rè để tay lên ghi-đông xe anh hỏi: “ Em đã nói gì làm thầy giận sao?Nếu..nếu..vậy em xin lỗi”. Sinh cũng biết là anh đã xử sự không đúng với tôi, anh dịu lại nhưng vẫn lạnh lùng: “ Không có gì. Giờ em về đi. Mốt gặp. Và đừng có đến gần Andrew nữa”. Nói xong Sinh dắt xe đi thẳng. Còn tôi một lần nữa lại ngơ ngác. Hôm nay đâu phải thứ sáu mười ba đâu mà sao ai cũng có vẻ điên điên khi nói tới cái tên Jasmine đó? Hết Andrew rồi tới Sinh. Thái độ của cả hai đã thực sự làm cho tôi chả hiểu mô tê chi hết……
Cho đến hai hôm sau vào lúc tôi đi lên lớp sớm, vừa bước chân đến cầu thang thì đã nghe Sinh và Andrew đang cãi nhau một trận toé lửa.Tôi hoảng sợ đứng nép vào sau cánh cửa và chờ đợi. Tôi nghe tiếng Sinh chưa bao giờ dữ như thế: “ Some thing was the past.Don’t call it back, let it goes. ( Chuyện gì đã qua thì cứ cho nó qua đi.Đừng bới móc có được không?). Tiếng Andrew cũng dấm dẳng trở lại: “ I don’t do anything. It’s her fault.Not mine. She shouldn’t ask you about that ( Tôi chẳng bới móc gì cả. Đó là cô ta. Cô ta không nên hỏi anh về chuyện đó chứ)”. Rồi tôi nghe Sinh hậm hực: “ It is no accident for her ask me about Jasmine.You must made her curious.She loves me, it mind you? ( Cô ấy không tự dưng mà hỏi đâu. Cậu đã làm gì đó cho cô ấy tò mò.Mà chuyện cô ấy thích tôi có liên quan gì đến cậu?). Andrew cũng không vừa, đáp trả trở lại: “It does. I just can’t stand when I see you happy.You don’t deserve to be happy.You’re killer. (Có đấy.Tôi chỉ không chịu đựng được khi tôi thấy anh hạnh phúc.Anh là kẻ giết người, không xứng đáng để hạnh phúc" “What are you talking about? It just was an accident( Cậu đang nói gì thế? Đó chỉ là một tai nạn thôi mà”-tiếng Sinh đầy phẫn nộ. Andrew cũng kêu lên: “ You think who was let it happened to Jasmine?It’s you.She’s dead cause you made her sad.I was still remember that day.I won’t let it go.I won’t forgive you.You killed my sister. (Thế anh nghĩ là vì ai đã gây ra tai nạn đó cho Jasmine?Anh đấy.Cô ấy chết là vì anh.Tôi vẫn nhớ ngày ấy. Tôi không quên và cũng không tha thứ cho anh.Anh giết chị tôi.)”. Tới đây thì tôi thấy Sinh im lặng hẳn.Mặt anh tái hẳn đi, anh đưa tay ôm cằm run run, Sinh nhìn ra cửa sổ thẫn thờ rồi khuỵu xuống ghế ngồi. Còn Andrew thì nhìn Sinh cười nhạt, rất nhạt một cách thoả mãn, độc ác. Nhưng qua ánh mắt hắn tôi cảm thấy trong đó có chút gì rất đau đớn. Hắn bỏ đi, bỏ Sinh lại với căn phòng học âm u với ánh đèn lờ nhờ buồn bã và…tôi .Tôi nép sau cánh cửa, đứng trong bóng tối và cảm thấy có gì hụt hẫng, bàng hoàng, nhói đau. Tôi ôm tim mình thở dài ngó trộm Sinh qua khe cửa. Ánh đèn phụt tắt, đã cúp điện rồi. Anh vẫn ngồi đó trong bóng tối yên lặng, một sự yên lặng nặng nề và u ám….Tôi cảm nhận trái tim anh đang tan nát. Nỗi đau lớn quá. Tôi không biết trong bóng tối đó đã có bao nhiêu giọt nước mắt rơi xuống đôi gò má kia?Lúc này tôi muốn chạy đến bên anh, tôi muốn ôm anh và cho anh biết tôi đau đớn khi nhìn thấy anh buồn. Nhưng tôi sợ…một nỗi sợ mơ hồ rằng tôi không phải là người anh cần. Nên tôi lặng lẽ rời khỏi cánh cửa và bước xuống cầu thang đi xuống sảnh dưới. Nơi ấy Andrew cũng đang đứng ngay lan can nhìn xuống dưới trường đăm chiêu. Nghe tiếng chân của tôi, hắn quay lại.Tôi thấy đôi mắt xanh của hắn đỏ hoe. Chúng tôi nhìn nhau một lúc lâu và hắn bất ngờ vọt lại chỗ tôi đưa hai bàn tay to lớn siết mạnh cổ tôi khiến tôi không thở được chỉ ặc ặc được mấy tiếng trong họng.
Hắn thét lên: “ It’s you. Why are you here?Why do you act as her?I hate you…I hate you….’bout…..you made me miss her.I can’t stand when you around him…She was as you, too. You’re jerk, both of you. He’ll hurt you.That's the good things he knew(Đó là tại cô. Tại sao cô ở đây?Tại sao cô làm gì cũng giống cô ấy?Tôi ghét cô…Tôi ghét cô…vì …cô đã làm tôi nhớ đến cô ấy. Tôi không thể nhịn được khi thấy cô quanh quẩn bên ông ta. Ngày xưa cô ta cũng vậy. Các người là đồ ngốc. Ông ta chỉ giỏi làm tổn thương người khác mà thôi). Rồi hắn buông tôi ra. Tôi vịn lan can thở dốc.Còn hắn, khuỵu xuống và gục đầu vào tường khóc oà như một đứa trẻ: “ I am so sorry..very… Sorry…. I don’t hate you… I don’t hate him. I wish I could. But I couldn’t forget the day of her death.That’s made me crazy (Tôi xin lỗi.Thật sự xin lỗi… Tôi không ghét cô. Tôi không ghét ông ấy.Tôi ước là tôi có thể.Nhưng tôi không thể quên ngày cô ấy mất.Điều đó đánh ngã tôi.)”.
PHẦN 35 Nhìn cái bộ dạng khổ sở cùng đôi mắt ràn rụa nước của hắn lòng căm ghét của tôi bỗng bay biến đâu mất. Tôi lại thấy lòng mình nao nao tội nghiệp hắn. Thương hại thì cũng không phải nhưng tôi thấy đồng cảm với hắn.Tôi có thể chưa biết cảnh mất đi người yêu quý của mình là như thế nào nhưng tôi hiểu Andrew phải cảm nhận nỗi trống vắng không thể lấp đầy khi không còn chị bên mình. Tôi hiểu cảm giác cô đơn ra sao khi chỉ có một mình. Buồn lắm thay.
Tôi ngồi thụp xuống bên hắn đưa tay vỗ vỗ, xoa xoa tấm lưng rộng của hắn và đưa hắn chiếc khăn giấy: “ Don’t cry, big boy.Don’t cry.I understood your feeling. I knew when you lost something or some one closed you you, it was so hurt and sad. (Nín đi, bé bự. Đừng khóc. Tôi hiểu anh cảm thấy thế nào. Tôi biết khi mất đi cái gì đó hay người nào đó thân thiết, cảm giác rất đau và buồn)”. Andrew gấp chiếc khăn giấy mà tôi đưa làm tư rồi gật đầu nhè nhẹ và chớp chớp đôi mắt hãy còn mọng nước ra chiều cảm ơn tôi. Trong khi đó tôi tiếp tục an ủi hắn: “ As me. I ever had a puppy. His name was Totti. I used to love him so much. But one day he left me go away.I left so much time for got back my balance. And when that day I couldn’t love another dog.We had the same feeling (Như tôi ấy. Tôi cũng đã từng có một chú chó con. Tên nó là Totti. Tôi yêu nó rất nhiều. Nhưng một ngày nọ nó bị bệnh và mất. Tôi phải mất một thời gian dài để lấy lại thăng bằng. Và từ đó trở đi tôi không thể yêu thêm một con chó nào nữa.Chúng ta có cùng một cảm giác nhỉ)“.
Andrew đang sụt sịt bỗng nhiên hắn nhìn sững tôi một cách rất lạ. Hắn cứ làm như mới gặp tôi lần đầu vậy. Tôi cũng nhìn hắn ngạc nhiên không kém và hỏi: “ What’s wrong? Did I say something wrong? (Chuyện gì vậy?Tôi đã nói sai cái gì sao?) “ . Andrew nhếch mép lườm tôi: “ What kind of you to solace me?Some one is not a dog. My feeling unlike yours. How could you compare your dog with my sister? ( Hay nhỉ. Cô an ủi kiểu gì vậy? Người chết chứ có phải chó chết đâu.Nỗi đau của tôi đâu có giống cô. Sao cô có thể so sánh chị tôi với chó chứ?) “ “ No, you get me wrong. I mean the main point here is both of us feel the same way.The lost feeling. ( Không, hiểu sai ý tôi rồi. Ý tôi là điểm giống nhau là nỗi đau của chúng ta giống nhau. Đều là mất mát cả)”- Tôi bối rối giải thích cho hắn vì không muốn hắn hiểu lầm. “ No, it’s not the same. My sister is human, your dog is animal. The death of human serious than an animal. ( Không giống nhau một tí nào cả. Chị tôi là người, còn chó của cô là thú. Cái chết của một con người nghiêm trọng hơn một con thú. )”- Andrew kêu lên một cách bất mãn.
Chậc!…Cái tên đầu đất…đã giải thích thế rồi mà còn không hiểu. Chết nào mà chả giống nhau. Miễn chết là thấy đau khổ, mất mát rồi. Lại còn so sánh cái chết nào nghiêm trọng hơn nữa thì bó tay. Tôi bèn đứng phắt dậy cáu bẳn: “ I give up. I did explain to you for a short while but you didn’t get anything. I wouldn’t solace you if I saw you in this situation again. Use your brain thought about what I said.Now I must go.Bye ( Tôi bó tay. Tôi đã giải thích nãy giờ mà anh không hiểu. Từ rày về sau anh có thế này thì tôi cũng chả quan tâm. Dùng não mà suy nghĩ những gì tôi nói nãy giờ.Giờ tôi đi đây.Tạm biệt) Andrew bặm mặt lại vì câu nói của tôi, hắn cũng đứng phắt lên đưa hai tay bóp cổ tôi lần nữa và lắc lắc mạnh: “ What did you mean about use my brain? I am not idiot. ( Cô nói gì về việc dùng não hả? Tôi đâu phải là thằng ngu.). Tôi cũng giằng co lại với hắn: “ I told you too clearly to dry my throat. You’re not idiot, you’re bull-head.(Tôi nói ráo cả nước miếng rồi còn gì? Anh không phải là thằng ngu, anh là đồ cứng đầu.”.
Nghe tôi nói thế mắt hắn long lên, hắn cố tình siết chặc cổ tôi và lắc tôi mạnh hơn nữa: “ Say that again.I’ll kill you. (Gì hả, nói lại coi? Tôi giết cô bây giờ.)”. Còn tôi thì cố đẩy hắn ra khỏi người mình, vừa đẩy vừa la: “ How dare you treat me that? I did solace you sincerely.You’re clay head ( Sao anh dám làm thế hả? Tôi đã có lòng an ủi anh cơ mà. Đầu đất.)”. Hắn hừ mũi đưa đôi mắt xanh hình viên đạn kê sát mặt tôi, mặt hắn cau lại: “ You solace me or anger me? I’d rather stay in blue on my own better than I must hear you solace me. ( Cô an ủi tôi hay chọc giận tôi? Tôi thà buồn một mình còn hơn nghe cô an ủi.)…. Andrew và tôi cứ thế giằng co nhau, chẳng ai chịu nhường ai. Kẻ mắng qua người nói lại ỏm tỏi cả một hành lang . Đến lúc cả hai đều mệt nhừ tử thì chúng tôi bỏ nhau ra. Hắn và tôi đều dựa mọp vào tường thở dốc. Nhìn bộ dạng rũ rượi của tôi, Andrew nhìn tôi bật cười : “ Ha ha ha……” rồi hắn lại mếu rồi lại cười. Cái gã này, tâm trạng phức tạp nhỉ. Hết khóc rồi lại cười, cười rồi lại mếu. Hắn hơi bị hâm thì phải? Andrew lại gượng cười lần nữa và đưa tay gạt nước mắt nói rành rọt từng tiếng: “You’re really look like her.Especially the way you solace me.So honest.She’s ever told me bull-head, too. Thank you. I feel better. I found her in you.Thanks again (Cô thật sự giống cô ấy lắm. Nhất là cách cô an ủi tôi.Thiệt tình lắm. Cô ấy ngày xưa cũng nói tôi cứng đầu lắm.Cám ơn. Tôi đỡ hơn rồi. Tôi có thể thấy cô ấy trong cô.Cám ơn lần nữa). Nhìn đôi mắt xanh lấp lánh và nụ cười hiện ra trên môi hắn, tôi cũng thấy vui.Tôi đưa tay bắt tay hắn nhẹ nhàng: “ You’re welcome. You’re my friend. ( Không có chi.Anh là bạn tôi mà.) Andrew nắm chặt tay tôi bóp mạnh thân thiện và hắn bất ngờ kéo tôi hôn lên má rất nồng hậu. Tôi nhìn hắn với cái miệng há hốc.Andrew xoa đầu tôi nhẹ nhàng, cười bảo: “This kiss for a friend. Thanks, cause you didn’t hate me after what have I done. I love you.This time is true.I have work to do now, bye. (Cái hôn cho một người bạn. Cám ơn, vì đã không ghét tôi sau những gì tôi làm với cô.Tôi quý cô.Lần này là thật đấy. Tôi có việc phải đi.Tạm biệt cô nhé.). Andrew nháy mắt vỗ vai tôi rồi quay lưng bỏ đi. Sau khi hắn đi rồi, tôi bất giác mỉm cười một mình và đưa tay xoa lên má lẩm bẩm: “Điên thiệt á. Nhưng hắn cũng dễ mến đấy đôi khi hơi điên tí”. Khi tôi vừa xoay lại Sinh đã đứng ngay sau lưng tôi trên bậc tam cấp. Tôi bất ngờ bối rối không biết nói gì chỉ lắp bắp: “Ơ…thầy…”. Sinh nhìn tôi với đôi mắt ráo hoảnh, bị tổn thương trong phút chốc rồi anh bật cười. Nụ cười đau đớn, lạnh lẽo. Anh lướt qua tôi một cách nhẹ nhàng và lạnh lùng.
Anh nhanh chóng đi theo những bậc thang tối rồi biến mất. Còn mình tôi đứng như trời trồng nhìn theo mà nghe lòng đau nhói. Tôi đã làm việc không nên làm….Chuông vang lên, tôi điếng người đánh thót.Một buổi học hôm nay lại vắng bóng anh…. Đến tối khi về nhà tôi cố gọi cho Sinh để giải thích cho anh nghe chuyện với Andrew là không có gì cả. Nhưng đáp lại tràng điện thoại của tôi là những tiếng tu tu tu….đều đặn và khô khốc. Tôi cố gọi đi gọi lại nhiều lần nhưng vẫn những tiếng tu tu đó. Chuông vẫn đổ nhưng anh không bắt. Đến lần cuối tôi đã gần như thất vọng và buông xuôi thì Sinh bắt máy. Tôi chưa kịp mừng thì tiếng anh vang lên gỏn lọn lạnh băng: “Để…cho tôi yên”. Rồi anh cúp máy cũng lạnh như khi anh nói….
Tôi đứng yên cầm cái phone trong tay một thoáng rồi đánh rớt nó, ngồi phịch xuống gạch thẫn thờ. Tôi đưa tay lên ngực. Sao đau thế này, đau quá…hai dòng nước mắt nóng hổi trào ra."Hức...hức.." Tôi khóc nức nở.Tôi đã làm gì thế? Sao tôi không đến với anh khi anh cần tôi. Tôi thật là một đứa vô tâm, không ra gì.Sao tôi còn dám nói tôi yêu anh? Thế mà khi anh đau khổ tôi lại không ở đó…Sao vậy?Tại sao lại ngốc thế chứ?
Tối hôm đó, tôi cố gọi cho Sinh để giải thích cho anh nge chuyện với Andrew là không có gì cả. Nhưng đáp lại tràng đt của tôi là những tiếng tu tu tu… đều đặn và khô khốc. Tôi cố gọi đi gọi lại nhiều lần nhưng vẫn những tiếng tu tu đó. Chuông vẫn đổ nhưng anh k bắt. Khi tôi đã gần như thất vọng và buông xuôi thì Sinh bắt máy. Tôi chưa kịp mừng thì tiếng a vang lên gọn lỏn lạnh băng:
“Để cho tôi yên!”‘ Rồi anh cúp máy cũng lạnh như khi anh nói…. Tôi đứng yên cầm cái phone trong tay một thoáng rồi đánh rớt nó, ngồi phịch xuống đất thẫn thờ, đau quá… hai dòng nước mắt trào ra. Tôi khóc. Tôi đã làm gì thế? Sao tôi không đến với anh khi anh cần tôi. Tôi thật là một đứa vô tâm, không ra gì. Sao tôi còn dám nói tôi yêu anh? Thế mà khi anh đau khổ tôi lại k ở đó… Sao vậy? Sao tôi lại ngốc thế chứ? Hôm sau nữa, tôi thấp thỏm đợi đến giờ học sẽ gặp anh để nói xin lỗi. Tôi đi đến trường mà long nặng trĩu vì không biết anh có còn giận tôi không. Tôi đã thật sai lần khi không ở bên cạnh anh lúc đó. Chính thái độ hời hợt của tôi mà Sinh đã bị tổn thương sâu thêm. Tôi quả là một con ngốc. Tôi nhất định sẽ tìm anh nói xin lỗi. Tôi dẫn xe vào chỗ giữ xe thì đã nhìn thấy anh ngồi ghế đá xem bài. Anh dường như đã bình phục sau cơn sốc đó. Tôi nhanh chân cất xe rồi ghé qua chỗ anh Tôi đứng kế bên băng đá rụt rè gọi anh: - Thầy ơi.. em ngồi chỗ này được chứ ạ? Sinh không thèm ngước lên nhìn tôi lấy một cái. hất hàm: - Cứ việc. Đây đâu phải là tài sản cá nhân của riêng tôi đâu. Tôi khẽ khang ngồi xuống kế bên anh vừa lên tiếng: - Thầy ơi, chuyện hôm nọ…. VỪa nghe thấy thê, Sinh đã thu dọn tập vở, đứng phắt dậy bỏ tuốt vào văn phòng. Thái độ của Sinh làm tôi bị hụt hẫng, vậy là anh vẫn còn giận. Tôi ngồi lại một mình trên ghế đá, thừ người nhìn trời mây bay mà lòng buồn man mác. Mây trên trời hôm nay sao mà trôi chậm và u uất thế? Cái cảm giác nặng nề ủ dột đang dâng tràn trong tôi. Tôi không muốn thấy Sinh như thế. Cái cảm giác lạnh lung của anh làm tôi khó chịu. Tôi muốn thấy anh cười như trước kia. Ôi! nụ cười của anh sao nồng ấm và tuyệt vời đến vậy. Tôi muốn làm tất cả vì nụ cười đó. Tôi sẽ phải xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, chỉ cần nụ cười tươi tắn đó quay trở lại lên khuôn mặt kia. Tôi thở dài co hai chân lên ghế lại thừ người ra suy nghĩ thì một bàn tay to bè vỗ lên vai tôi. Tôi quay qua thì thấy thầy Lâm đang cười toe toét: - Sao vậy? Suy nghĩ chuyện đời dữ quá ha mà thở dài. Tôi nhìn thầy phì cười: - Thầy có phải là bụt không? Sao mỗi lần em buồn em lại gặp thầy thế? Thầy Lâm bĩu môi cười nụ rồi đi vòng qua ghế ngồi xuống chung với tôi: - Hên xui à. Không biết nữa. Có lẽ tôi là bụt thiệt. Bị gì buồn? Tôi lại thở dài lần nữa và kể thầy nghe hết mọi chuyện. Ngghe xong thầy nhìn tôi ngạc nhiên: - Chuyên này hơi ngộ à nha. Em có bị lỗi gì mà đi xin lỗi ông đó? Em chả làm gì để phải xin lỗi cả. Chuyện em an ủi Andrew là bình thường vì lúc đo em thấy tâm trạng hắn không được tốt. Gặp tui ở tình cảnh đó tui cũng thế. Thầy Lâm nói làm tôi nghĩ thấy cũng phải, nhưng thấy áy nát về cái nhìn đầy tổn thương của Sinh khi thấy Andrew và tôi nơi hành lang, tôi lên tiếng: - Nhưng mà… lúc ấy thầy Sinh rất cần em… mà em lại đi an ủi người đã làm tổn thương thầy ấy….
Thầy Lâm trừng mắt nhìn tôi rồi tiếp tục phân tích cho tôi thấy cái áy náy của tôi và điều tôi định đi xin lỗi Sinh rất ư vô duyên:
- Đo là chuyên riêng của họ. Họ cắn nhau thì họ phải tự giải quyết. Em rõ ràng là chỉ thấy Andrew buồn như vậy nên em an ủi cậu ta. Điều đó chả có gì sai cả.
- Nhưng… em biết rõ chính Andrew là người làm tổn thương Sinh mà. .. vì em núp sau cửa nghe thầy. – Tôi cãi lại chỉ vì muốn bênh vực Sinh mà thôi.
Thầy Lâm nhăn mặt và cú nhẹ vào đầu tôi:
- Điên vừa thôi nhen. Giờ tui hỏi em, nếu là trường hợp em không núp ngay cửa nhà mà vô tình thấy Andrew mà k biết ngọn nguồn câu chuyên, với bản tính hay xúc động của một đứa con gái em mới an ủi. Còn chuyện Sinh, làm sao em biết mà an ủi. Chuyên hắn giận em rất ư là vô lý. Em không thấy à? Hắn muốn em an ủi thì hắn phải tìm em kể cho em nghe chứ.
Nghe tới đây tôi cứng họng. Đúng là tại sao tôi không đặt trường hợp tôi không biết thì sao? Nhưng tôi vẫn thấy áy náy. Tôi lại cãi thầy Lâm một lần nữa: - Nhưng rõ ràng là em núp ngay cửa… Thaayd Lâm nổi đóa quay qua đưa 2 tay nhéo 2 tai tôi: - Trời ơi, tôi đã nói nãy giờ mà e không hiểu à? Chuyện em biết chuyện hay không biết chuyện không quan trọng. Cái quan trọng là em không có trách nhiệm đi xin lỗi vì em không an ủi Sinh. Chuyện tào lao. Người nào làm tổn thương người đó xin lỗi, em chỉ là kẻ ngoài cuộc thì đi xin lỗi làm gì? Hiểu chưa hả trời? Tôi nghe thầy Lâm nói mà nước mắt lại dâng lên ầng ậc, tôi nghẹn ngào: - nhưng mà… em nhìn thấy Sinh buồn em không cam tâm. Em thấy giống như em có lỗi vậy. Hơn nữa cái nhìn đó của Sinh làm em đau… nói thế xong tôi òa khóc đã đời, thầy Lâm chép miệng thở dài và đưa cho tôi cái khăn giấy của thầy và vỗ vai tôi: - nín, nín. Khổ! Yêu đương làm gì không biết… nghe thầy lâm nói tôi giật thót mình nhìn thầy, đỏ mặt, tiêng khóc nín bặt: - Sao… sao thầy biết ạ? Em… em có nói gì đâu? Thầy Lâm cũng nhìn tôi chớp mắt như từ trên trời rơi xuống: - Cái này lại còn vô duyên ác nữa. Thai độ của em thế có mù cũng thấy mờ mờ. Không yêu mắc gì người ta buồn mình buồn theo. Tui biết từ cái hồi lần đầu tiên em làm sữa thành chè lúc gặp Sinh nơi quán nước lận kia. Em bình thường co nể ai, xả láng luôn. Hôm đó tự dưng hiền hơn hoẵng. Nghe thầy Lâm nói thế, mặt tôi đỏ lên tận mang tai. Hơ! Đúng vậy mà. Tôi đã lộ liễu thế sao? Tôi nhìn thầy Lâm đỏ mặt ấp úng: - Em…em… Thầy Lâm mỉm cười, nháy mắt vỗ vai tôi: - Không sao đâu. Cứ giả vờ như tui không biết vậy. Hơn nữa học trò tui lớn rùi mà. Yêu ai là quyền của em chứ. Với lại Sinh dù là thầy cũng là con trai mà, phải không? Con gái yêu con trai là bình thường thôi… Chuyện tự nhiên nó phải thế. Thôi đi rửa mặt đi rồi lên lớp hoc. Nhưng đừng mải yêu rồi quên mất học hành ghen.
Tôi đứng lên chào thầy rồi lui vào nhà vệ sinh để rửa mặt. Ôi trời, cái mặt giờ tèm lem như con mèo rồi. Trong khi trên đường lên lớp, tôi suy nghĩ xem có cách nào làm Sinh nói chuyện mà không giận tôi nữa không? Đang mải mê suy nghĩ thì tôi đâu có hay là Andrew đã đi bên cạnh tôi. Tiếng hắn làm tôi hết hồn: - (Ê, đang nghĩ gì vậy? Trông mặt cô tếu lắm đó. Tôi có cái này cho cô nè.) Tôi mở to mắt nhìn hắn kinh ngạc: - (ồ, thật à? Cho tôi hả? Sao vậy?) Andrew gãi đầu bối rối: - ( Tôi muốn nói cám ơn và xin lỗi vì tôi quá thô lỗ. Nhưng cô không để bụng và coi tôi là bạn. Cô rất tốt với tôi). – Nói rồi hắn dúi món quà vào tay tôi và chạy mất.. Tôi nhìn theo cái dáng chạy như ma đuổi của hắn phì cười rồi đi lên lớp học… Suốt buổi học hôm đoSinh hoàn toàn không đế í gì đến tôi\, thậm chí tôi giơ tay xin phát biểu cũng không đế ý. Anh vẫn bình thường cười nói với mọi người nhưng trong mắt anh khi đó anh đã coi tôi như không ở trong lớp. Một lỗi đối xử lạnh nhạt khủng khiếp. Hết một buổi học nhưng anh cũng không chút đoái hoài gì đến tôi cả. Tôi cảm thấy đau đớn. Sao vậy chứ? Tôi có lỗi gì đâu, có chăng chỉ là lỗi không quan tâm Sinh kịp lúc mà thôi. Thật ra thì lúc đó tôi cũng muốn quan tâm đến a\nh lắm nhưng không dám. Tôi sợ. Tôi không biết lúc ấy tôi mà an ủi thì mọi chuyện sẽ theo hướng nào. Tệ hơn hay tốt hơn. Nhưng tôi sợ. Kết quả của điều sợ sệt của tôi bây giờ còn tệ hơn tôi tưởng. Tôi phải hứng chịu thái đối xử “có như không” của Sinh. Nhưng mà nghĩ đi thi tôi cũng nghĩ lại. Tôi đã là cái gì của Sinh đâu mà giận dữ với tôi. Tôi không chịu được cách đối xử của Sinh với tôi bây giờ. Anh cứ làm như tôi là có lỗi (thật sự anh làm cho tôi cảm thấy có lỗi). Tôi ghét điều đó. Tôi ghét đàn ông khôn khéo như anh. Tại sao cứ luôn cảm thấy có lỗi trong khi tôi đâu có chút lỗi nào đâu cơ? Đáng ghét mà. Với những suy nghĩ chóng vánh trong đầu, tôi định bụng khi ra về tôi sẽ nói hết với Sinh rằng anh đối xử với tôi như vậy thật là vô lý.
Chuông reng. Như định trước, tôi vọt lên chỗ anh sau giờ học và kiếm chuyện nói với anh hòng từ chuyện này bắt qua chyện kia giải thích chuyện anh giận tôi thật là vô lý. Tôi có làm gì đâu mà giận.
Sinh vẫn ngồi trên bàn chấm bài trễ như mọi ngày, tôi đi lên và nhẹ nhàng lên tiếng hỏi câu “mào đầu”: - Bài hôm nay nhiều không hả thầy? Có cần em phụ không ạ? Sinh cụp mắt đưa đẩy cây bút đó không thèm nhìn tôi. Cũng cái thái độ đó khi dưới tán cây lúc chiều. Sinh trả lời nhẹ nhàng, lạnh tanh tuy không cộc lốc , không nhát gừng nhưng trong từng câu nói đó anh làm người ta cảm thấy nỗi bực tức của anh: - Cám ơn em. Mình tôi xử lý đống này được rồi, không cần em nhọc công. Hết giờ học rồi. Về đi. Xớ rớ ở đây làm gì? Tôi đang rất muốn hét vào mặt anh rằng sao thầy vô duyên quá vậy? Em có làm gì thầy đâu mà thầy giận em. Nhưng tôi phải kềm chế. Dẫu sao anh vẫn còn đang bị tổn thương nếu tôi làm thế là không hay. Tôi vẫn cố tươi cười để vuốt giận anh:
- Em xớ rớ ở đây tại vì ngày mai là chủ nhật. Không có gì để làm đâu. Cho nên em ở lại trễ tí để giúp thầy. Có sao đâu. Mặc cho nụ cười của tôi rất là hối lỗi và đáng yêu nhưng Sinh vẫn lạnh lùng: - Khỏi. Tạ ơn em. Tôi nghĩ bây giờ có một người đang rất cần em giúp đó. Andrew bây gờ cũng đang chấm bài ở phong B05 đó. Em qua đó mà giúp. Rõ cứng đầu. Người ta đã xuống nước như thế mà còn không chịu dãn mà cứ căng thế à. Cục tức của tôi bắt đầu dâng. Phải kềm xuống. Vuốt xuống… Tôi đưa tay lên ngực, nhắm mắt đôi ba giây để kềm lại mình. Tôi muốn hét vào mặt cái ông già ấy ghê. Nhưng thôi, bình tĩnh nào, bình tĩnh. Mình yêu thầy. Thầy đang giận chứng tỏ mình cũng có giá trị. Hãy nghĩ đến điều tốt đẹp đó. Vuốt xuống nào. Tôi mở mắt ra lại nở nụ cười một lần nữa. Bạn có hiểu một nụ cười miễn cưỡng để che đậy sự bực tức chỉ vì mình không nỡ làm tổn thương người ấy lần nữa cực nhục lắm hay không? Nhưng người ấy nào có hiểu cho tôi, cứ chọc tức tôi mãi thôi. - Andrew chỉ là bạn thôi mà thầy. Thầy là thầy của em. Em phải giúp chứ, em học thầy nhiều hơn Andrew mà. Với lại em giúp Andrew rồi mà. Giờ tới phiên em giúp thầy. Thầy cho em giúp nhé. – Tôi mỉm cười tươi hơn khi nãy cùng với đôi mắt mở to tha thiết. Tôi hy vọng là anh sẽ mềm lòng một chút vì tôi hầu như chưa bao giờ xuống nước năn nỉ ai lâu như thế? Trừ khi người ấy tôi thật sự yêu quý. Sinh đẩy mắt kiếng lên sống mũi nhếch mép cười nhạt: - Thật sao? Em cũng còn nhớ tôi là thầy của em cơ đấy. Giúp tôi rồi có định đòi quà tôi không? Hôm qua em giúp Andrew rồi hắn có tặng quà em không? Chắc là có nhỉ? Câu nói này của Sinh làm tôi bị tổn thương theo như cách anh nói thì tôi có tử tế gì, giúp người chỉ nhằm mong sự đền đáp lại. Mặt tôi biến sắc hẳn, tôi không ngờ ng có bộ mặt dễ thương như anh lại có thể chua cay và sốc óc đến như vậy. Tôi tức muốn khóc. Tôi bặm môi lại, nuốt nước bọt xuống và kềm lại cái nắm tay đang run lên. Vừa lúc đó Andrew từ đâu xộc vào miệng cũng dấm dẳng bực tức: - ( Ông nghĩ ông là thằng quái nào thế? Cô ấy không có trách nhiệm phải năn nỉ ông. Cổ làm thế là quá tốt rồi đó. Còn cô, tôi nghĩ cô về giờ là vừa. Dây dưa với loại người này mệt lắm.) Sinh lúc này đã giận còn giận hơn. Anh cau mặt lên cao giọng hơn với tôi khi nãy: - Đó, có người rủ em về rồi. Về đi. Rồi chẳng nói thêm anh đứng lên đẩy tôi lẫn hắn ra khỏi lớp. Còn tôi thì quay qua dòm Andrew nổi cơn tam bành. Dùng cặp uýnh hắn túi bụi: - ( Tuyệt. Tôi đâu có nhờ anh giúp. Anh rảnh quá ha?) Còn Andrew vừa né vừa năn nỉ tôi: Tôi tiếp tục đánh đấm hắn Đâu liên quan đến anh. Anh vừa làm hỏng chuyện của tôi đấy.) – Tôi quẳng cặp vào người hắn rồi bỏ đi trong lòng cảm thấy bực bội
“ Ngày thứ tư tuần sau mày lên trường mời ổng dự sinh nhật hả? Cứ việc nhưng đừng biểu tao làm chuyện này. Tao hết hứng rồi. Dòm mặt ổng mà phát ghét…”-Tôi dấm dẳng trong điện thoại khi nghe Trâm bảo sắp đến sinh nhật nó.Nó muốn mời thầy và Andrew rồi giúp hai người làm hòa. Nó nghe tôi kể chuyện mà cười nắc nẻ trong điện thoại: “ Thôi đi mà. Tao cũng giúp cả mày nữa. Hai người lại giận nhau rồi à?Rõ chán, chưa yêu chính thức đã vậy.Chính thức thì đến cỡ nào?” Tôi tức tối: “ Vô duyên. Mắc mớ gì giận…tao chỉ an ủi Andrew thôi mà. Mà ổng sống bên nước ngoài thời gian rồi thì thấy ba cái chuyện ôm nhau an ủi có gì đâu?”. Trâm lại cười to hơn: “ Ổng sống bên nước ngoài nhưng ổng là người Việt Nam.Hơn nữa với trường hợp lúc đó ổng tức là phải. Gặp mày mày tức không? Khi lúc nào cũng có thằng nào mở miệng ra là yêu mày thương mày mà lại đi an ủi đứa khác khi mày buồn và cần nó.Nhất là cái đứa khác đó lại là đứa mới vừa gây hấn với mày xong.Chuyện này là bị shock bình thường thôi.Tao sẽ tìm cách cho mày và ổng, Andrew và ổng huề nhau. Coi bộ khó à nha.Thôi.Có gì thứ tư tuần sau gặp ha”.Rồi nó cúp máy. Tôi thở dài gác máy và leo lên giường. Chán nản mở gói quà Andrew đã cho tôi. Một cặp kẹp mái chuồn chuồn màu đỏ, vân vàng có gắn hạt xoàn trắng rất đẹp. Tôi đeo thử lên tóc.Nó nổi bật trên mái tóc đen của tôi. Nó đẹp thật, đẹp rạng rỡ. Nhưng rồi có một thảm họa lại sắp xảy ra làm tan nát trái tim bé nhỏ của tôi cũng chỉ vì cặp kẹp chuồn chuồn ớt. Cho nên từ đó trở về sau màu đỏ ớt và chuồn chuồn đã trở thành những thứ mà tôi ghét, rất ghét.
Trước sinh nhật Trâm một ngày, nó bảo sau giờ học sẽ chở tôi đi lo chỗ đãi sinh nhật và ba mớ linh tinh khác.Sẵn tiện nó đưa thiệp mời Sinh và Andrew đi sinh nhật luôn một thể. Vào đầu giờ học khi tôi bước vào lớp và chưng hửng khi thấy Trâm đã ngồi ở đó tự khi nào. Nó hí hửng vẫy tay: “Ê. Tao ở đây nè”. Tôi hơi ngạc nhiên nhưng cũng bước lại ngồi cạnh nó, tôi hỏi: “ Sao mày nói là sau giờ học mày mới tới mà?”. Nó gật gù: “ Tao cũng tính vậy. Nhưng rồi không hiểu sao tính qua tính lại làm sao cuối cùng vọt lên đây sớm thế”.
Tôi gật gù à à rồi cùng nó lấy sách vở ra học mà tôi đã không để ý là hôm nay Trâm không đeo mắt kiếng. Mãi cho đến khi tôi thấy nó nhìn bảng mà cứ nheo mắt một cách khổ sở tôi mới định thần ra, tôi gác tay tròn mắt: “ Mắt kiếng mày đâu rồi?”, nó quay qua cười toe, gỏn lọn: “ Bể rồi” . Tôi nhíu mày khi thấy nó làm bể mắt kiếng mà lại vui đến như vậy.Cái này hiểu là chết liền. Và tôi cũng tự hỏi nó lấy đâu ra một vết đỏ au bự tổ chảng trên trán kia thì Sinh bước vào… Cũng do bực mình vì anh đã bỏ lơ tôi, tôi chỉ lo cắm cúi vào viết bài và trò chuyện cùng Trâm mà không thèm nhìn anh như mọi khi. Lúc Sinh cầm sách đến gần bàn tôi vô tình đưa mắt nhìn anh và chợt nhận thấy là anh cũng phải nheo mắt đánh vật với mấy con chữ li ti trong sách. Cái mắt kiếng lại biến đi đâu rồi hử ? Cái vết đỏ trên trán “lão ấy” sao cũng trông quen quen vậy cà? Tôi hết nhăn mặt, nhướn mày nhìn kĩ Sinh rồi lại quay qua nhìn kĩ Trâm.Ê! Chuyện này hơi bị hay à nha.Cùng mất mắt kiếng, cùng bị một vết đỏ. Hai cái người này đáng nghi quá. Tại sao đều làm mất mắt kiếng và có vết đỏ y chang nhau vậy? Chuyện gì đã xảy ra vào đầu giờ học thế? Tôi lập tức quay qua thẩm vấn Trâm: “ Tại sao mày với Sinh lại cùng mất mắt kiếng và trên trán lại có cùng một vết đỏ giống nhau vậy?? Có chuyện gì muốn kể với tao không?”.Trâm gãi đầu nhăn răng cười với tôi và kể lại khi nó vào trường tìm tôi thì gặp Sinh và trò chuyện một lúc . Khi đang trò chuyện, nó bê hộ anh chồng kiểm tra, và do hai con người cận thị giống nhau không thấy đường lúc dò dẫm đi trên “cầu thang ma” đã va vào nhau cái cốp. Kết quả là hai cặp mắt kiếng đã không hẹn mà rớt xuống một lượt. Bên cạnh đó trán mỗi người đều bị “đóng dấu bôi vôi” một màu đỏ quạch…
Tôi nhìn nó nhướn mày lườm một phát: “ Hay ha! Tình cờ gì mà sướng ghê luôn á. Cùng đụng nhau, cùng bể mắt kiếng mới ghê. Lại còn đóng dấu cho có đôi có cặp nữa chứ”. Lúc này Trâm chỉ còn biết nhe răng cười cầu tài với tôi: “ He he he. Vô tình thôi mà.Mày làm gì ghê vậy? Cái này biểu tao kể rồi lại đi hoạnh hoẹ tao. Mày bắt đầu vô duyên giống ổng rồi đó.Biết vậy tao không kể đâu” Nghe nó nói tôi giật nảy mình. Ớ! Quả mình vô duyên thiệt. Chuyện có gì đâu lại đi hoạnh hoẹ Trâm trong khi nó đã kể ngọn ngành chi tiết cho tôi nghe. Hê, về điểm nay mình quả vô duyên giống “lão ấy”. Mà nhắc đến cái “lão ấy”, càng nhắc càng tức lộn ruột. Giận gì mà dai còn hơn đỉa đói. Tính đến giờ đã tròn một tháng rồi còn gì. Vừa nghĩ tôi vừa nhìn lên Sinh lúc ấy đang tựa hông ngay cạnh bàn tôi và nheo nheo con mắt coi sách.Càng nhìn càng ghét mà, tôi bèn nhỏm người lên rồi cầm cạnh bàn đẩy lệch qua một bên. Sinh đang tựa vào bàn tôi mà mãi mê giảng bài chợt bị hẫng suýt té. Anh ngay lập tức trừng mắt nhìn tôi, còn tôi thì giả lơ như không biết quay qua bàn tiếp với Trâm về nơi tổ chức sinh nhật….Chẳng mấy chốc chuông reng hết giờ….
Điện thoại reo lên, tôi luống cuống chụp lấy thì nghe giọng Trâm lè nhè: “ Lâu quá à.Mày đang làm gì mà lâu thế? Tao sắp xếp hết rồi nhe. Cứ y như kế hoạch mà làm nhé.Rồi. Bye. mai gặp” Theo kế hoạch của nó thì tôi sẽ phải đi lấy bánh sinh nhật với Andrew, còn Trâm sẽ ở quán và sắp xếp trang trí chỗ ngồi và…Sinh thì sẽ tự đến quán.Và đặc biệt Trâm hay tôi sẽ không nói với anh là sẽ có mặt của Andrew trong ngày sinh nhật.Vì nếu biết có Andrew, Sinh sẽ không đến.Mà anh không đến coi như kế hoạch làm hoà bị xếp xó.
Tôi vừa gác điện thoại ngồi lên giường tiếp tục trò xếp hình đang dang dở thì điện thoại lại reng. Chưa rớ được mảnh nào lại bị phá đám. Tôi bực bội nhấc điện thoại lên: “ Alo”. Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi rụt rè lên tiếng: “Tôi đây.Em mấy nay sao rồi?”. Là Sinh sao?Tôi thật sự bối rối. Anh gọi điện thoại cho tôi.Anh hết giận rồi sao? Tôi mừng rơn suýt khóc , tim tôi lại đập thình thịch, mồ hôi toát ra. Cảm giác hồi hộp từ đâu lại dâng lên khi nghe giọng anh gần đến vậy và dịu dàng đến thế như ngày anh chưa giận tôi. Nhưng tôi vẫn cố gắng để làm mình lạnh lùng vì tôi giận anh bỏ rơi tôi, tôi đã khổ sở đến nhường nào. Tôi cộc lốc, lạnh tanh hỏi lại: “ Tôi nào?”. “ Dĩ nhiên là thầy đây.Em quên thầy rồi sao mà hỏi ngộ vậy?”- Tiếng Sinh vẫn dịu dàng
Tim tôi lại đập mạnh trong lồng ngực. Cảm giác yêu thương, ngọt ngào trỗi dậy lấn át cái cảm giác giận dỗi trong tôi. Tôi cầm ống nghe mà không giữ chặt được nó, tay tôi đang run lên bần bật.Nhưng tôi vẫn cố kềm chế cảm xúc của mình, một lần nữa tôi vẫn lạnh lùng: “Thầy nào?Thây bói à?Em không có quen thầy bói”. Giọng Sinh chùng xuống nửa đe doạ nửa van lơn tôi: “ Em mà còn nói chuyện kiểu đó nữa là tôi cúp máy đó”. Tôi im lặng. Sinh lại tiếp tục: “Xin lỗi..tôi xin lỗi rất nhiều.Tôi biết chuyện tôi giận em thật là một chuyện dở hơi.Với lại sắp đến ngày sinh nhật bạn em.Em có thể không bỏ qua nhưng hãy cố vui vẻ trong ngày mai đi để có một buổi sinh nhật vui vẻ. Và..tôi vừa làm bể mắt kiếng của Trâm..Sẵn đây… em có thể đi với tôi vào ngày chủ nhật để lấy mắt kiếng không vì tôi không biết cỡ kiếng của Trâm là cỡ nào?Và sau đó chúng ta có thể nói chuyện riêng hay không?Tôi có rất nhiều chuyện muốn nói nhưng nói qua điện thoại không tiện nên...”
Sinh đã mở lời, anh muốn làm hoà với tôi. Điều ấy tốt thôi vì tôi cũng mong như vậy nhưng tôi nhớ đến cảm giác khó chịu khủng khiếp bị anh hờn dỗi thì tôi lại không muốn tha thứ cho Sinh.Không đợi anh nói hết tôi lại giữ mình tiếp tục lạnh lùng, khô khan và cộc lốc.Tôi bung một tràn vì bị u uất quá lâu: “ Tại sao em phải đi với thầy?Em chỉ làm phiền thầy chứ có giúp ích được gì thầy đâu.Em mà đi với thầy xong chuyện là em sẽ đòi quà thầy thôi.Mà điều ấy thầy lại đâu có thích đâu.Vậy thôi, thầy rủ Trâm đi đi nha.Chúc thầy ngủ ngon”. ” Khoan đã…H à….khoan…”- Anh cuống quýt…Mặc cho Sinh nói gì tôi vẫn quyết tâm cụp máy xuống…. Tôi đẩy máy điện thoại ra xa, ngồi thụp xuống giường ôm gối khóc oà như một con điên. Tôi vui vì lại có cơ hội thấy nụ cười anh một lần nữa và hận vì tôi cũng muốn cho Sinh biết là cảm giác bị người ta bỏ rơi một cách lạnh lùng ra sao. Nhưng rồi chưa đầy dăm phút tôi lại lồm cồm bò dậy ôm lấy chiếc điện thoại hết nhấc lên rồi lại đặt xuống. Tôi chờ Sinh gọi lại. Một phút…hai phút… rồi cả nửa tiếng trôi qua không hề có lấy một tiếng chuông nhưng tôi vẫn chờ….Bất chợt chuông reng….tôi chụp lấy cái ống nghe nói nhanh vồ vập đến không kịp thở: “ Em đi…em đi… ….”. Rồi tiếng Trâm đầy ngạc nhiên: “ Hả? Mày đi đâu với ai?”, tôi ú ớ: “Ơ…ừ…mày…tao …ơ…đi…”….
phần 39
Tẽn tò không nói nên lời tôi đành im lặng đánh trống lãng cho qua chuyện. Nhưng Trâm cũng không mấy quan tâm đến chuyện đó lắm nên nó cũng cho qua. Nó bảo: “ Tao có kế hoạch cho mày làm hoà với Sinh nè.Thay vì ngày mai mày đi lấy bánh với Andrew, mày khỏi đi nữa. Để tao đi cho. Mày sẽ đi với Sinh lấy kính cho tao nghen”. Đến lúc này tôi chỉ còn nước đứng cầm ống nghe mà há miệng chớp mắt vài ba cái. Sinh lúc nãy vừa mới rủ tôi xong bây giờ tới nó. Đúng là “chạy trời không khỏi nắng”, tôi vừa tưởng như đã vụt mất cơ hội đó thì bây giờ nó quay lại với tôi. Có lẽ…ông trời cũng biết nghe thật.
Sau khi trò chuyện với Trâm thêm một lúc thì tôi cúp máy. Tôi tựa vào tường khúc khích tự cười mình. Những tâm trạng tôi trải qua trong suốt một tháng qua không khác gì tâm trạng của những người bị tâm thần. Hết vui buồn bất chợt rồi lại cáu kỉnh âu lo. Tôi chỉ mới 17 tuổi thôi mà sao mà suy nghĩ nhiều đến nhường ấy.
Ngó chiếc điện thoại trên giường một ý nghĩ vụt thoáng qua đầu tôi.Không biết ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại nhấc lên và bấm số…..Rồi những hồi chuông buông dài bất tận…và tiếng nói của Sinh lại vang lên: “ Em đó hả? Chịu nói chuyện rồi sao?Hết giận rồi à?”. Tôi im lặng. Lại im lặng, không phải tôi không biết nói gì mà chỉ để cốt nghe giọng nói dịu dàng đó lâu hơn. Đã bao lâu rồi tôi không đắm chìm trong tiếng nói của Sinh nhỉ? Tôi mỉm cười cầm ống nghe áp tai nhắm mắt lại. Tôi tưởng tượng khuôn mặt vuông vức đầy sức hút đeo đôi kính trắng của anh đang nghiêng nghiêng dưới ánh đèn nghe điện thoại. Mới chỉ mường tượng đến đó tim tôi đập loạn xạ….Giọng Sinh vẫn ngọt ngào, đều đều: “ Em nói gì đi chứ. Sao cầm điện thoại mà tôi độc thoại có một mình vậy?Giận dai dữ vậy?Đã mập rồi còn làm đỉa đói nữa. Mập thêm đó…”. Gì? Giận dai á? Có nói ngược không? Cái người giận dai là người đẹp trai đang nói câu đó đó…Có biết làm người ta khổ sở suốt một tháng trời là rất ác không chứ?
Tôi muốn giận anh như cách anh đã giận tôi nhưng khi nghĩ đến nụ cười tươi như nắng đó thì tôi lại không làm được. Tôi rụt rè lên tiếng: “ Thầy…em nhớ nụ cười của thầy… Thầy có thể cười cho em nghe không?”. Tiếng Sinh bật cười trong điện thoại: “Khiếp.”Cái bao gạo” này sao hôm nay uỷ mị dữ dội vậy?Mọi bữa chanh chua lắm cơ mà”. Bao gạo??Đang chọc giận tôi đấy à?Đang yên đang lành lại thọt nguyên cái cụm từ “bao gạo” đó ra thì còn lãng mạn cái nỗi gì nữa. Đã cố gắng để lãng mạn như thế này mà máu điên nó sắp tuôn trào ra thì không thể nào lãng mạn nổi. Tôi điên tiết kìm hết nổi hét vào điện thoại: “Thầy “bốn mắt” đáng ghét.Em ghét thầy.Em muốn thương thầy mà thầy không để cho em thương một tí ti nào. Ngày mai em không đi lấy kíếng với thầy đâu.Vĩnh biệt”. Tiếng Sinh cười nắc nẻ như điên: “ Thôi, thôi mà.Xin lỗi.Tôi không giỡn nữa.Vậy là H hết giận rồi,phải không?Ngày mai 5 giờ chiều, đi lấy kiếng với tôi được không? Nhé…please…would you?Please……”. Tôi thấy ngạt thở giữa giọng nói dịu dàng và đầy ma lực đó. “Lão” này…quá đáng….Muốn giận “lão” không được, mà thương lại không thương nổi cái tính khoái chọc ghẹo người khác. Càng nhắc càng ghét mà….Ma đưa lối, quỷ đưa đường, tôi “Dạ” một cái một như bị thôi miên bởi giọng nói đó. Ngày hôm sau, tôi chuẩn bị thật đẹp, duỗi tóc thật thẳng và cài trên mái tóc cái kẹp chuồn chuồn đỏ.Tôi kẹp một cái còn một cái tôi cho Trâm mượn.Tóc nó dài chắc hẳn kẹp đẹp lắm đây. Trước năm giờ tôi hãy còn xoay xoay trước kiếng, lo lắng nỗi lo lắng thường tình của những đứa con gái thì Sinh ghé. Chuẩn bị xong, tôi bước ra thì tôi thấy Sinh nhìn sững tôi như chưa bao giờ nhìn. Cái nhìn của anh rất lạ,tôi nhìn vẻ bối rối của Sinh tôi thấy anh một nửa bị sốc, một nửa nồng nàn trỗi dậy và một chút đượm buồn, nuối tiếc. Tôi cứ thấy Sinh nhìn tôi lom lom kiểu ấy, tôi đỏ mặt cự: “ Có gì đâu mà thầy nhìn em dữ vậy?”. Sinh giật mình cười nhẹ: “À…! Xin lỗi. Kẹp đó em mua à?Đẹp quá”.Anh vuốt nhẹ tóc tôi và lại cười, nụ cười không còn tươi như trước mà đâu đó phảng phất nét buồn man mác. Nhìn nét mặt Sinh lúc đó tôi thấy lòng cũng đượm buồn. Tôi muốn hỏi anh nhưng nghĩ lại thôi không hỏi nữa. Anh mới vừa gượng dậy sau cú sốc với Andrew và tôi vẫn chưa hết mừng khi tìm lại được anh của ngày đầu gặp gỡ….
Đến hiệu kiếng, Sinh và tôi thay nhau chọn. Hai chúng tôi, hai người khó tính đến nỗi bắt ông chủ tiệm hầu như lôi ra gần hết những chiếc kính trong tủ ra để lựa. Mãi mới tìm được một cái ưng ý. Sau vụ đó, mỗi lần cùng Trâm đi thay kiếng, ông chủ cửa hàng vừa thấy mặt tôi là lại lắc đầu le lưỡi… Vừa bước ra khỏi tiệm, đi được vài phút thì trời bắt đầu đổ mưa. Tệ thật! Không ai trong chúng tôi có đem áo mưa cả. Sinh và tôi bèn chạy vội vào một mái hiên gần đó để trú. Mưa phùn lất phất, đường lúc này vắng tanh. Chỉ có hai chúng tôi đứng cạnh nhau. Im lặng….Lạnh….Sinh nhìn tôi chẳng nói một lời, anh chỉ lặng lẽ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc tôi. Tim tôi lại nhảy lô tô: “ Chúa ạ.”, tôi giả vờ cắm cúi đưa mắt nhìn từng hạt mưa cứ rơi rơi xuống nơi mái hiên giả đò như chẳng biết Sinh đang vuốt tóc mình…. Chợt tôi nghe hơi nóng của Sinh phả lên sau gáy mình, tôi run bần bật. Trời ơi, tôi ngất đi mất…Sinh đang ở gần sát phía sau tôi,hai tay luồn sâu vào tóc tôi và vân vê từng lọn tóc.Tôi nghe tai mình nóng bừng.Sinh hỏi: “ Em thích mưa à?”. Tôi gần như chết đứng. Giọng nói anh rất đỗi ngọt ngào êm dịu. Tôi ấp úng: “ Không...em.. không thích mưa”. Sinh lại tiếp tục thì thầm: “ Vì sao em không thích mưa? Thầy thấy mưa đẹp đấy chứ. Từng giọt nước li ti lấp lánh trên lá kìa.Đẹp lắm mà..” Tay Sinh chỉ về chiếc lá của dây leo nơi mái hiên.Sinh nhoài người gần hơn nữa, hơi thở của anh lại tiếp tục phả vào cổ, vào gáy, mơn man lên má tôi. Tôi thật sự không thể cử động. Tim tôi vẫn đập mạnh và nhanh. Thầy làm ơn tránh ra dùm em đi.Kiểu này em ngất mất.Tôi thầm nghĩ….nhưng cố ra vẻ lơ đãng nhìn những chiếc lá theo tay Sinh chỉ bĩu môi: “ Em ghét mưa vì mưa lạnh và buồn lắm.” Trời ngày một lạnh hơn, tôi lại run lên bần bật vì lạnh. Không biết khi nào mới dứt mưa đây….Tiếng Sinh thủ thỉ: “ Em lạnh lắm phải không.Xui thiệt. Sao trời lại mưa vào lúc này chứ nhỉ…Em xích lại gần thầy có lẽ sẽ ấm hơn.…”Không cần đợi tôi trả lời Sinh tự động đứng xích lại gần tôi, xoa đôi bàn tay vào vai tôi…Khuôn mặt Sinh lúc này gần tôi lắm.. rất gần….Cái đôi mắt nâu trong như thuỷ tinh đó…cái mũi thẳng thẳng cao cao đó, cùng cái miệng đầy quyến rũ kia nữa…sao mà lại đẹp thế, đẹp đến ngất ngây….Tôi như bị thôi miên, tôi đưa mắt ngắm say sưa từng đường nét của khuôn mặt anh…Càng lúc tôi càng nhìn gần hơn ….Bờ môi đó…thanh tú, nét cười đó thu hút biết bao….Tôi không cưỡng lại được, tôi nhìn chăm chú hơn và say đắm hơn bao giờ hết…đẹp quá, đáng yêu quá..… Tôi thu hết can đảm rồi bất ngờ đặt lên môi Sinh một nụ hôn. Nụ hôn đầu đời của tôi, đó một nụ hôn lóng ngóng, không lâu và đầy vụng về nhưng cũng đủ để tôi cảm nhận được sự mềm mượt của môi anh. Hơi thở nồng nàn của anh,lồng ngực vạm vỡ rắn chắc…cả đôi mắt rất nâu với làn mi thật dài.Tất cả tựa như một giấc mơ đẹp đáng nhớ trong một tối mưa phùn đầy lãng mạn…
phần 40
Tôi đỏ bừng mặt đẩy Sinh ra, quay đi ấp úng: “ Em…em… xin lỗi thầy ạ”. Sinh cũng không giấu nổi sự bối rối, nhưng anh vẫn cố trấn tĩnh: “ Không…không sao cả.Không có gì đâu… đừng bận tâm. Hôm nay hình như tôi gặp may...” Sinh hấp tấp đẩy xe đi và tôi ngượng nghịu theo sau. Trời đã tạnh bớt mưa. Những chồi non xanh mơn đang reo trong gió như những tiếng cười rúc rích trêu ghẹo chúng tôi. Tôi cũng không hiểu lúc ấy động lực nào đã thúc đẩy tôi làm thế. Tôi gan thật đấy…không tin được…nụ hôn đầu của tôi lại xảy ra như thế….Và chiếc xe lại bon bon trên đường…Gió mát…những ánh đèn đủ màu lung linh và con tim tôi đập rộn ràng sung sướng…. ****** Tôi và Sinh vừa đẩy cửa vào, vừa thấy mặt Andrew thì Sinh đã nhíu mày quay lưng định bước ra khỏi quán. Tôi cũng vội chạy theo níu tay anh lại: “ Thầy làm gì thế? Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật Trâm.Thầy không định làm nó bẽ mặt đấy chứ. Tính qua tính lại Andrew cũng là một đứa con nít, thầy không thể tha thứ cho hắn hay sao? Nhân dịp này hãy nói chuyện thẳng thắn với hắn về vấn đề rắc rối mà hai người đang gặp”. Sinh quay lại nhìn tôi ngần ngừ một lúc và nhẹ nhàng cười: “Được rồi. Tốt thôi. Em thuyết phục được tôi rồi đấy.Nhưng nếu hắn quá đáng là tôi đi về ngay đấy nhé.” Sinh miễn cưỡng theo chân tôi đến chiếc bàn nơi chúng tôi đã đặt chỗ và ngồi xuống. Ở đó Trâm đã ngồi sẵn và cười chào chúng tôi. Khi thấy Trâm mặc chiếc áo đầm trắng hở vai, mái tóc đen nhánh buông dài cài con chuồn chuồn ớt thì Sinh bị sốc thật sự. Anh cứ mở to mắt nhìn Trâm đau đáu. Tôi đã để ý thấy điều này nhưng tôi đã không quan tâm lắm.Lúc đó tôi chỉ nghĩ là do Trâm xinh hơn thường ngày và lại cài kẹp y hệt tôi. Nên Sinh bị sốc về điều này chăng. Cái nhìn đó cũng giống như lúc anh nhìn tôi khi đón tôi ngoài cổng nhà.
Còn về phần Andrew khi thấy mặt tôi thì hắn đã lôi tôi ra một góc càu nhàu: “ You set me up. You told we got the cake together.But you left me for him. ( Cô chơi tôi à? Cô bảo chúng ta cùng đi lấy bánh cơ mà.Bây giờ cô bỏ tôi đi với ổng à?) “ .
Tôi phẩy tay ra khỏi tay hắn: “ Didn’t I message for you yet? Tram would like go to the shop with you. I’ve told you already.Don’t blame me. You’re so graceless. (Tôi chưa nhắn tin cho anh à? Trâm sẽ đi lấy bánh cùng anh. Tôi nói rồi còn gì. Đừng có cằn nhằn tôi. Vô duyên quá). Andrew cũng xụ mặt xuống, phùng má chu môi ra giận dỗi: “ I knew that. You’ve told me too.Sorry but I can’t stand. Why was him? ( Tôi biết. Cô nói rồi. Nhưng tôi không chịu được. Tại sao lại là ông ta.). Tôi bật cười vì cử chỉ của hắn, nhõng nhẽo quá sức. Rồi tôi hỏi hắn cái bánh sinh nhật đâu. Tôi muốn xem cái ý tưởng trang trí bánh sinh nhật của tôi có được những người thợ làm bánh hiểu hay không? Hắn vừa đưa ra cái bánh tôi đã nổi doá. Nguyên tuồng chữ “lê ngô thuỳ trâm” mà tôi đã đặt làm to tướng nay chỉ còn chút xíu. Tôi trợn tròn mắt tra hỏi ngay Andrew: “ What’s the hell? The words of Tram’s name, I remember I said them must made it so big (Cái quái gì thế này? Tôi nhớ dòng chữ tên của Trâm tôi bảo họ làm to kia mà”. Andrew nhìn tôi nhăn răng cười và bảo hắn thấy chữ to mất cân bằng quá nên đã bảo làm lại. Tôi nổi điên mắng hắn xa xả: “Oh..my dear…. Clay head!!! That’s my idea. I did count it all so I told them let did it. Now you…destroy all my designs. You’re….really clay head(Trời ạ.Đồ đầu đất. Đó là ý tưởng của tôi. Tôi tính hết rồi nên mới bảo họ làm vậy.Bây giờ…anh lại…phá hỏng hết. Anh thật sự là…đồ đầu đất…)”
Andrew nghe tôi mắng hắn là “đầu đất” lập tức cũng nổi khùng lên, mắng lại tôi. Chúng tôi cãi qua cãi lại một hồi dài, tôi thấy Andrew tình cờ nhìn về phía bàn nơi Trâm và Sinh đang ngồi và cái nhìn của hắn thì đầy kinh ngạc, sững sờ. Tôi lập tức quay qua nhìn về phía hắn đang nhìn thì Andrew nhanh tay đưa hai bàn tay to lớn đẩy mặt tôi qua và bảo: “ Nothing’s there. We should continue our argue….(Không có gì bên đó đâu. Chúng ta nên tiếp tục tranh cãi thì hơn..)“. Tôi đẩy hắn ra và vơ lấy cái bánh đi đến bàn mà miệng vẫn mãi làu bàu “crazy…(khùng)”. Chúng tôi cùng chúc tụng sinh nhật Trâm rất vui vẻ, nhưng lúc đó tôi cảm thấy hình như chỉ có mình tôi là vui thật sự còn ba người kia thì không. Sinh thì hơi trầm ngâm, có gì đó đau đớn, say đắm trong cách anh cười nói…và đặc biệt anh cứ nhìn chăm chăm vào Trâm. Trâm thì cứ ngượng ngùng, không tự nhiên như hồi đầu nữa. Còn Andrew cứ ném tia nhìn soi mói vào hai người ấy và lâu lâu lại buông ra những câu nói đầy ẩn ý…. Khi tiệc tan, chỉ còn tôi về nhà với Trâm khi Sinh và Andrew đã tìm cớ tháo lui để khỏi thấy mặt nhau mà bực bội. Tôi hoan hỉ vui như tết kể nó nghe chuyện gì xảy ra khi tôi và Sinh đang trú mưa. Thì Trâm cũng mở to mắt nhìn tôi và rồi nó cười ngượng ngập pha lẫn khó chịu.Nó bảo tôi: “ Vậy à. Chúc mừng mày….lần sau nếu gặp Sinh. Sinh có rủ đi đâu mà rủ luôn tao thì mày bảo tao bận nghe…Còn cái ipod tao giữ lâu quá rồi. Tao đưa mày. Mai mày đem về rồi thứ hai gửi trả Sinh luôn.Giờ tao đi súc miệng và đi ngủ đây…” Đêm đó tôi ngủ lại nhà Trâm, nhưng những cuộc nói chuyện đêm khuya giữa tôi với nó cứ nhàn nhạt không vui như những lúc trước. Nhất là khi tôi nhắc về Sinh thì nó khó chịu và trả lời rất nhát gừng…..Tôi thật sự không hiểu chuyện gì đã làm nó khó chịu thế. Nó ghen với tôi vì nó thích Sinh sao? Nghĩ đến đó thì tôi tung mền ngồi dậy bảo nó: “Ê. Có gì thì mày nói thẳng đi. Đừng có tỏ thái độ đó với tao nghen. Nói thật đi.Mày thích Sinh rồi phải không?”. Nó cũng ngồi bật dậy, nổi khùng với tôi: “ Không. Tao không thích ổng. Ngược lại…tao ghét ổng…tao không muốn làm mày bị tổn thương…Có những điều mày không nên biết bây giờ.Nhưng tao chỉ nói là từ rày về sau đừng lôi tao đi khi có mặt ổng nữa…Vậy thôi…ngủ đi.Tao không muốn nói chuyện này nữa đâu…” Nói rồi nó nằm phịch xuống nệm,cuốn mền quay mặt vào tường. Còn tôi cũng nằm xuống nhưng suốt đêm mắt cứ chóng lên trần nhà….Hơ …chuyện gì xảy ra vậy?